ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 96

Trong phòng làm việc, có đồng nghiệp trêu ghẹo:

"Chủ nhiệm Hoàng, chồng chị lại tới đón chị tan làm à."

Hoàng Tú Lan cúi đầu cười, đáp: "Đúng vậy."

Việc chồng tới đón bà tan tầm khiến những người làm việc trong cùng phòng ban đều ném tới ánh mắt hâm mộ. Mọi người đều biết Hoàng Tú Lan tìm được tấm chồng tốt: mỗi tháng nộp hết lương lên, tốt tính, biết nấu cơm làm việc nhà, dáng dấp đoan chính, cao gầy, có trách nhiệm, còn là một kẻ cung phụng vợ, mỗi ngày dính chặt vợ, cuộc sống rất tốt đẹp. Đối với các đồng nghiệp nữ lấy kinh doanh làm đầu, có chồng như không có mà nói, chồng của Hoàng Tú Lan quả thực là người đàn ông tốt nhất trần đời, có đốt đèn lồng cũng khó tìm. Chỉ mỗi ưu điểm biết nấu cơm làm việc nhà, ít nhất đã giết chín phần mười đàn ông.

Vừa đến giờ tan làm, Hoàng Tú Lan mau chóng thu dọn đồ đạc, cầm túi cẩn thận, rồi quẹt thẻ tan tầm. Hai vợ chồng tay trong tay đi dạo chợ bán thức ăn, mua xong thức ăn, trên đường trở về khu dân cư, họ gặp Vương Lệ Phân. Hoàng Tú Lan và Vương Lệ Phân vốn không hợp nhau, định chào hỏi qua loa rồi đi nhanh, thế nhưng Vương Lệ Phân vẫn chủ động chào đón:

"Vừa nãy tôi nhìn thấy con gái với ba cô, gánh một con cá chép thật lớn, ở cửa khu dân cư ấy."

Vừa nói, cô ta vừa kích động khoa tay:

"Lớn cỡ này này, con cá kia rất lớn, phải mấy chục cân, tuyệt thật, mấy người ăn một bữa cũng không hết!"

Hoàng Tú Lan: "???"

Nhan Quốc Hoa: "!!!"

Mang theo tâm tình thấp thỏm, hai người đi tới khu dân cư. Cùng lúc ấy, Nhan Yên đang gánh cá ở khu dân cư nhà mình để cày độ danh vọng. Độ danh vọng vốn chỉ có 300, Nhan Yên tưởng rằng vô dụng, vì thế không để ý tới nó, nhưng khoảng thời gian này đã lục tục cao lên tới 866. Lúc này các gia đình công chức mới vừa tan làm về nhà, bảo mẫu đón trẻ con tan học về nhà, có hàng ngàn người lui tới. Nhan Yên nghĩ bụng, nếu tiếp tục kiên trì đứng thêm một lúc, hẳn là ngày hôm nay có thể tích góp được một viên Tẩy Tủy Đan.

An Hân đón con về nhà, xách một túi đồ ăn, đến cửa khu dân cư thì nhìn thấy Nhan Yên, bèn đi đến chào hỏi:

"Cô chủ Tiểu Nhan, sao cô lại gánh cá vậy?"

An Hân ngửi thấy mùi cá tanh nồng nặc trên người cô, không hiểu ra sao.

Nhan Yên liền khoe:

"Tôi câu đó, có lớn hay không?"

An Hân thành thật đáp:

"Lớn, rất lớn."

Tuy rằng không hiểu nổi đường não của Nhan Yên, nhưng An Hân nghĩ rằng hẳn là có lý do của riêng cô.

Đứa bé dùng ngón tay chọt cá, An Hân liền bảo:

"Tạm biệt chị đi, chúng ta về nhà."

Đứa nhỏ lễ phép nói:

"Tạm biệt chị."

Nhan Yên đáp theo: "Ngoan."

Sau đó, cô lại liên tục gặp được hai chị gái giúp việc khác trong cửa hàng. Kết thúc trò chuyện, hai chị gái phải nấu cơm cho đứa nhỏ, nên chỉ đứng một lát rồi trở về.

Khi Hoàng Tú Lan và Nhan Quốc Hoa đến nơi, họ nhìn thấy rất nhiều gia đình trong khu dân cư đang vây quanh một cái gì đó. Hoàng Tú Lan tò mò chạy lên xem, vừa nhìn thấy, mắt tối sầm lại, suýt chút nữa ngất đi. Nhan Yên đang bị vây trong đám người, gánh con cá lớn, quần áo trên lưng rất bẩn thỉu, cách một khoảng, dường như vẫn có thể ngửi thấy mùi cá trên người cô. Ông ngoại cô đứng ở bên cạnh vui cười hớn hở, cũng không biết quản đứa nhỏ.

Hoàng Tú Lan nghĩ thầm phải đi nhanh

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip