ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 97

Sau khi cày điểm ở khu dân cư, độ danh vọng của Nhan Yên đã vượt qua 10000, lên tới 11000. Nhan Yên đương nhiên không cam lòng từ bỏ danh vọng không dễ gì mới có, nên đưa ra đề nghị. Không thể để cho một mình khu dân cư của cô mất mặt.

Đi dạo một vòng trong khu dân cư chỗ ông bà ngoại, không hề bất ngờ, Nhan Yên lại thu hoạch được một làn sóng lớn độ danh vọng. Lúc không có ai, Nhan Yên bỏ cá vào trong két nước, khi có người, Nhan Yên sẽ gánh cá. Con cá: "..." Cầu xin cô, hãy làm người đi.

Chờ sau khi ông ngoại gật đầu, Nhan Yên đặt con cá chép vào trong két nước, để nó được nước làm trơn thân thể, hít mấy hơi dưỡng khí, một lúc sau tiếp tục khiêng lên. Trong quá trình ngồi xe công cộng, Nhan Yên cũng thu hoạch được mấy chục điểm danh vọng, chân muỗi có nhỏ đi nữa cũng là thịt!

Các cô đi dạo ở khu dân cư, gặp ai thì nói chuyện với người đó, bà cụ ở nhà nhận được điện thoại, bảo bà ấy xuống lầu xem cá. Bà cụ hừ lạnh:

"Ai thèm xem con cá ông câu."

Ông ngoại cười hì hì:

"Cháu gái bảo bối của bà câu đó, cũng lớn lắm, có tới xem hay không?"

Bà cụ kinh ngạc: "Yên Yên?"

Cúp điện thoại, bà cụ khoác áo ngoài cho mình, vừa xuống lầu lập tức nhìn thấy một tụm ông già bà gì đang tiêu cơm sau bữa ăn vây quanh cái gì đó. Đến gần nhìn lên, ồ, ra là cháu gái ngoan ngoãn đáng yêu của bà ấy. Lại nhìn lên con cá nằm trên người cô, theo bản năng nhíu mày, nhìn lên phía trên nữa thấy khuôn mặt tròn trịa của cháu gái, lông mày đang nhíu chặt lại dãn ra. Ghét, thì ghét thật, nhưng cháu gái thật sự ngoan ngoãn đáng yêu.

Vừa vặn lúc này, Nhan Yên trông lại:

"Bà ngoại, bà xem cá cháu câu này."

Mặt mày bà cụ rạng rỡ:

"Ai nha, cháu câu à, lớn thế!"

Nhan Yên đáp lời:

"Đúng vậy, cháu với ông ngoại thương lượng lát nữa sẽ phóng sinh."

Bà ngoại càng hài lòng, chỉ cần đừng mang thứ to lớn như thế về nhà là được.

Dù được mọi người vây xem một vòng, nhưng độ danh vọng tăng không nhiều bằng khu dân cư nhà mình. Vào lúc này tất cả mọi người đều đang ở nhà ăn cơm tối, mấy ông bà cụ đi ra ngoài tản bộ khá sớm, nhân số ít, độ danh vọng của Nhan Yên mới chỉ tăng lên tới 13805.

Sắc trời tối đen, Nhan Yên phải ở lại nhà ông bà ngoại ăn cơm tối. Ông chủ bà chủ của căn nhà này làm người hiền lành, dễ nói chuyện, thường sẽ chia trái cây đắt tiền cho dì bảo mẫu ăn, cô cháu gái Nhan Yên không thường đến ăn cơm, lại rất lễ phép, bảo dì bảo mẫu nấu nhiều đồ ăn hơn, dì cũng đồng ý. Nhan Yên gọi điện thoại cho người nhà, cởi bỏ áo khoác tràn ngập mùi cá tanh, tắm rửa sạch sẽ ở nhà bà ngoại, bà ngoại tìm thấy một cái áo của mình cho cô thay:

"Rửa tay chuẩn bị ăn cơm."

Nhan Yên: "Dạ."

Cơm nước ở nhà ông bà ngoại thường mềm, ví dụ như canh thịt viên, giò heo sốt tương, đậu hũ chiên giòn, đều rất thích hợp cho người già nhạt miệng ăn không vô. Bởi vì Nhan Yên đến, nên lại nấu thêm một món trứng xào cà chua. Vừa ra ngồi, Nhan Yên được gắp một miếng giò heo vào trong chén, bà ngoại nói:

"Giò heo do dì Trương cháu nấu ngon lắm, ăn đậm đà, cháu mau nếm thử xem có thích hay không."

Nhan Yên bỏ đũa, dùng tay cầm gặm. Bên ngoài móng giò có màu nước tương như màu mật ong, ăn vào miệng thấy

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip