Chương 362: Tích Lũy Công Đức
Phong Lâm trừng to mắt:
"Ta đã nói cô biết bí mật của chủ nhân rồi, tại sao cô còn không chịu tha cho chủ nhân ta?"
Diệp Thiến liếc nhìn, cười lạnh:
"Ta từng nói sẽ tha cho chủ nhân ngươi sao? Tự tạo nghiệt, không được sống, những người biến mất trên đảo Thanh Loan đều bị các ngươi moi tim mà chết, ngươi cho rằng, ả dựa vào cái gì còn có thể được sống?"
Liễu Sinh "chậc" một tiếng, lười biếng nói: "Phiền phức."
Nói thì nói vậy, gã vẫn hóa thành một làn khói xanh, xông vào trong cơ thể Phong Lâm.
Dứt lời, Liễu Sinh hợp lực với vạn quỷ, tông vào phong ấn.
Trong tích tắc, phong ấn vỡ vụn.
Phong Lâm trừng muốn nứt mắt, hét lên một cách đứt ruột đứt gan: "Đừng."
Tiếng thét thê lương vang vọng núi rừng, mà Phong Lâm đã hóa thành tro bụi, tan biến trong trời đất.
Bên này, sau khi xác nhận đã giải quyết được đối phương, Diệp Thiến kết thúc chú ngữ.
Những lệ quỷ giúp đỡ phá phong ấn dùng tốc độ cực nhanh quay trở về.
Giải quyết xong một chuyện, Diệp Thiến thở phào, cơ thể gắng gượng giống như cung hết đà, yếu ớt ngã khụy xuống đất.
"Này, cô không sao chứ?"
Liễu Sinh ở bên cạnh lo lắng hỏi.
Diệp Thiến lắc đầu:
"Không chết được."
Liễu Sinh đương nhiên biết cô không chết được.
Diệp Thiến nằm trên đất:
"Buổi sáng gọi ta, ta nghỉ ngơi một chút."
Hết sức rồi.
Không muốn bò dậy nữa.
Không muốn nhúc nhích một chút nào.
Diệp Thiến lúc này toàn nghĩ đến đứa trẻ kia.
Cô đã giải quyết đại yêu hại người, còn tiêu diệt cương thi Nam Thành, đồng nghĩa đã cứu rất nhiều người.
Cũng là tích lũy công đức.
Không biết còn cần làm bao nhiêu chuyện tốt, đứa trẻ kia mới có thể được Thiên Đạo bao dung.
Đồng thời lúc này, trong một tòa thành trì xa xăm, người phụ nữ mặt như hoa đào, mỉm cười nói với người đàn ông trên ghế:
"Đại nhân, ngài yên tâm, đợi giải quyết xong Huyền Thuật Sư vướng víu kia, ta sẽ... a."
Gương mặt ả bỗng nhiên méo mó, ngã quỳ xuống đất, phát ra tiếng kêu thảm thiết, còn thống khổ hơn Phong Lâm rất nhiều.
"Đại nhân, cứu ta, mau cứu ta... Có người sử dụng thuật Vạn Tà, phá thuật Ngự Linh của ta với Phong Lâm..."
Ả đau đớn co quắp người trên đất, gương mặt xinh đẹp vặn vẹo nhăn nhó.
Ở trước mặt ả, người đàn ông mặc tây trang màu trắng, ngồi trên ghế cao, lạnh lùng nhìn người phụ nữ đau quằn dưới đất, nhìn cơ thể ả dần biến thành một nhánh hoa đào, nhìn ả từ từ hóa thành khói bụi.
"Đồ vô dụng."
Sáu giờ sáng, mọi người dưới núi mang quầng thâm mắt, bồn chồn sốt ruột.
Ngay cả Hứa Nặc cũng không quá bình tĩnh nữa, lo lắng nhìn kết giới.
Đội trưởng, sẽ không sao chứ?
Vừa nghĩ như vậy, kết giới bao trùm ngọn núi bỗng biến mất, lộ ra diện mạo của núi rừng.
Đập vào mắt là một vùng cây cỏ héo tàn.
Trần Quang Niên đứng im tại chỗ, ngẩn ngơ nhìn cỏ cây đã mất hết sức sống:
"Này, hôm qua ngọn núi này, không phải như thế này nhỉ?"
Có thể trong tích tắc đoạt lấy sức sống của cỏ cây cả ngọn núi, cần phải có lực phá hoại cường đại cỡ nào? Nhóm cục trưởng Khương nhìn khung cảnh úa tàn trước mắt, cũng mang dáng vẻ muốn nói lại thôi.
Trong ánh bình minh, một bóng dáng mảnh mai từ bên trong chậm rãi đi ra.
Nhìn rõ là ai, Hứa Nặc và Cung Ngự lập tức vui mừng đi lên: "Đội trưởng."
Hứa Nặc dừng bước, nhìn Cung Ngự còn tích cực hơn cả mình, chân mày nhíu lại thành một cục, anh ta gọi đội trưởng đã đành, đội
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền