ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 363: Đứa Con Của Họ

Giải quyết xong cương thi, Diệp Thiến, Hứa Nặc và Cung Ngự được cục trưởng Khương khách sáo mời về nhà. Hứa Nặc đã mua vé máy bay ngày mai.

Nghĩ tới Khương Ninh, Diệp Thiến nhắc cục trưởng Khương một câu:

"Khương Ninh có thiên phú Huyền Thuật khá cao, nếu cục trưởng Khương không để ý, có thể để anh ta đến tổng bộ phát triển, thư giới thiệu và báo cáo tôi có thể xử lý."

Thiên phú tu luyện của Khương Ninh rất cao.

Cục trưởng Khương nghe vậy, mừng thầm trong lòng, lập tức gọi điện nói cho Khương Ninh biết.

Cục trưởng Khương mở âm lượng điện thoại rất lớn, Diệp Thiến ở ngay bên cạnh nghe thấy lời Khương Ninh nói. Không ngờ Khương Ninh lại đưa ra đáp án nằm ngoài dự liệu của ông ấy, anh ta thế mà lại không muốn đến thủ đô, chỉ muốn ở Nam Thành?

Cục trưởng Khương tức giận trừng mắt.

Đoán có thể anh ta muốn ở lại Nam Thành với Dư Tiểu Tiểu, đợi sau khi cục trưởng Khương cúp máy, Diệp Thiến cười nói:

"Nếu Khương Ninh không muốn đi thì đừng miễn cưỡng anh ta nữa."

"Nhưng, đội trưởng Diệp, Khương Ninh nó..."

Diệp Thiến lắc đầu:

"Anh ta có mối bận tâm ở đây, cưỡng ép anh ta đến thủ đô cũng sẽ không được gì."

Cục trưởng Khương còn muốn nói gì đó, cuối cùng chỉ đành từ bỏ tâm tư này.

Bỏ đi bỏ đi, con cháu có phúc của con cháu.

Ông ấy không thể quản nhiều như thế được.

Khương Ninh không muốn đi, nhưng đứa ngốc hoàn toàn không có thiên phú Khương Tiểu Thảo lại cực kỳ tích cực, thấy nhóm Diệp Thiến Hứa Nặc vào nhà mình ở, hưng phấn kéo cục trưởng Khương làm nũng, xin ông ấy giúp cô ấy xin Diệp Thiến, cô ấy muốn vào cục C.

Cục trưởng Khương không cho phép con gái làm càn, nhưng nhìn đệ tử Khương Vũ theo bên cạnh con gái, nghĩ tới năng lực đặc biệt của anh ta, do dự có nên giúp anh ta giới thiệu không.

Diệp Thiến về tới nhà cục trưởng Khương, hôm đó buồn ngủ đến mức ngã xuống giường là ngủ.

Ngủ một giấc đến tận ba giờ sáng.

Cô mơ thấy đứa trẻ kia.

Diệp Thiến cũng không ngủ được nữa, mặc áo khoác vào, đứng dậy ra ban công bên ngoài hóng gió.

Lúc này, cô bỗng nhiên rất muốn gặp anh Lục Trì.

Trong lòng nghĩ như vậy, Diệp Thiến lấy điện thoại ra, gửi tin nhắn cho Lục Trì.

Giờ này, chắc anh Lục Trì vẫn còn đang ngủ.

Diệp Thiến không biết nên nói gì, gượng gạo hỏi một câu:

"Anh Lục Trì, anh ngủ chưa?"

Một phút...

Hai phút...

Ba phút...

Năm phút trôi qua, Diệp Thiến vẫn không nhận được tin nhắn của Lục Trì, tâm trạng không khỏi trở nên buồn bực.

Cùng lúc ấy, Lục Trì bị một cơn ác mộng đánh thức.

Anh không nhớ rõ toàn bộ nội dung trong mơ, chỉ nhớ Diệp Thiến vì cứu anh, muốn đích thân lao vào chỗ chết.

Anh trong mơ giống như bị thứ gì nhốt lại, anh không thể làm gì, lo lắng đau khổ nhưng chỉ có thể nhìn cô làm ra chuyện hại đến chính mình.

Một màn ấn tượng sâu sắc nhất trong mơ là anh ôm Diệp Thiến đã biến thành thi thể quỳ dưới đất.

Giấc mơ ấy vô cùng hoang đường, giống như không có trình tự, diễn ra một cách rối loạn.

Lúc thì một cảnh, lúc thì một đoạn thoại.

Rất kỳ khôi.

Trên gương mặt trắng bệch đầm đìa mồ hôi, Lục Trì cầm điện thoại, khẩn thiết muốn gọi điện cho Diệp Thiến.

Nhìn thấy tin nhắn cô gửi năm phút trước, Lục Trì thở phào, dựa vào đầu giường, nhấn số của cô.

Chỉ reo một tiếng, Diệp Thiến liền nghe máy.

"Anh Lục Trì..."

Diệp Thiến hơi kinh ngạc, cầm điện thoại nhìn bầu trời ngoài

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip