ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 377: Mồi Nhử

Hai người thương lượng riêng, không công khai trước mặt tất cả mọi người. Cô và Long Đình ở một phòng, thương lượng xong mới ra. Lục Trì và Văn Liệt đợi ở ngoài cửa.

"Có cách rồi?"

Lục Trì nhìn dáng vẻ thản nhiên nhàn nhã của Diệp Thiến, đoán cô đã nghĩ được cách.

Diệp Thiến gật đầu:

"Cách thì có rồi, nhưng không chắc có tác dụng không, nhử mồi đối phương trước, xem thử có cắn câu không."

"Cách gì?" Lục Trì hỏi.

Diệp Thiến mím môi:

"Đợi lát nữa anh sẽ biết."

Hai người vào phòng đóng cửa lại, Lục Trì lại hỏi:

"Thiến Thiến, em muốn dùng cách gì?"

Anh cảm thấy sẽ không phải là cách hay gì.

"Anh Lục Trì, anh quay người lại trước."

Lục Trì do dự, sau đó mới quay người đi.

Diệp Thiến thoăn thoắt cởi đồ, thay sang đồ bơi mà nhân viên phục vụ mang tới. Sau đó mới cầm khăn tắm choàng lên.

Lục Trì quay lưng về phía cô, nghe tiếng sột soạt, đoán được cô đang làm gì, thông minh như anh lập tức hiểu mồi nhử mà cô nói là gì, lập tức nhíu mày:

"Em định lấy mình làm mồi nhử, đi dụ thứ hại người kia ra?"

"Ừm, đúng." Diệp Thiến không cảm thấy có vấn đề gì.

"Không được, anh không đồng ý."

Giọng của Lục Trì rất trầm, tựa như mang theo một tia giận dữ.

Diệp Thiến nhận ra anh nổi giận, cảm thấy bất ngờ: "Tại sao?"

"Rất nguy hiểm."

Gương mặt Lục Trì căng chặt:

"Thứ ấy đã hại chết ba người, anh biết em rất lợi hại nhưng em không thể mạo hiểm như vậy, không phải em có đồng đội sao, em có thể hợp tác cùng họ, hoặc anh đi cùng với em."

Hóa ra anh giận là bởi vì lo lắng cho cô, nhìn bóng lưng thẳng tắp của anh, trái tim Diệp Thiến mềm nhũn. Cô quen với việc gặp nguy hiểm là xông lên đầu tiên, bởi vì Huyền Thuật Sư ra ngoài làm nhiệm vụ cùng cô đều yếu hơn cô. Thấy Lục Trì lo cho cô như vậy, Diệp Thiến lại có cảm giác bị mật ong lấp đầy trái tim, ngọt lịm.

"Anh Lục Trì, anh đang lo cho em sao?"

Lục Trì vuốt nhẹ lọn tóc bên má cô, đôi mắt đen láy nhìn cô chằm chằm, giống như nhìn thế nào cũng không đủ:

"Ngoài lo lắng ra, anh còn có thể làm gì?"

Mỗi lần cô chiến đấu trong nguy hiểm, anh đều không thể tham gia, càng không giúp được gì, không ai có thể hiểu được cảm giác vô lực ấy của anh.

Nhìn vào đôi mắt lạnh lẽo ấy, Diệp Thiến mím môi, không muốn để anh lo lắng, bèn thay đổi ý, cười nói:

"Em sẽ hợp tác với đồng đội, nếu anh Lục Trì không yên tâm thì có thể đi cùng với Long Đình."

May mà những thứ kia không thể làm hại đến Lục Trì, anh muốn hiểu rõ thế giới của cô, cô sẽ cho anh tham gia vào.

"Cô muốn đích thân làm mồi nhử?"

Diệp Thiến vừa nói vừa đợi anh ta trả lời.

Long Đình tạo hình "ok":

"Vô cùng xinh đẹp, nếu thật sự đối tượng của đối phương là phụ nữ xinh đẹp, vậy thì cô hoàn toàn thuộc vào con mồi chất lượng cao."

Hai người cùng ra ngoài, nhìn thấy Văn Liệt và Long Đình đợi ở cửa. Diệp Thiến nói ngắn gọn kế hoạch với Văn Liệt, cô sẽ đích thân đi dụ hung thủ ra, Văn Liệt và Long Đình, Lục Trì cùng đi mai phục.

Bốn người chia hai hướng hành động. Trong bể người bị hại chết đuối, chính diện có một hòn núi giả, ba người Lục Trì trốn phía sau núi giả.

Gió đêm hơi lạnh, Diệp Thiến khoác khăn tắm đi đằng trước, bể mà nạn nhân gặp nạn đã trữ đầy nước.

Diệp Thiến vứt khăn tắm, đi vào trong sơn động. Cô lưng dài chân

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip