ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 378: Không Có Thu Hoạch Gì

Gió thổi mát lạnh.

Không có một tia âm khí, càng không có yêu tà gì xuất hiện.

Từ ngọn núi giả đối diện có thể nhìn thấy rõ tình hình của Diệp Thiến trong sơn động.

Cơ thể của Diệp Thiến đã xuống nước, Lục Trì dứt khoát buông tay ra, Văn Liệt và Long Đình cuối cùng cũng được tự do tầm nhìn.

Long Đình đúng lúc lên tiếng nhắc nhở Lục Trì:

"Cái đó, anh Lục, có phải anh có thể thả tay ra rồi không, lỡ như lát nữa thật sự có thứ lợi hại tới, một mình đội trưởng Diệp chưa chắc có thể đối phó được, có lẽ tôi cũng được tính là một trợ thủ nhỉ?"

Diệp Thiến ngâm trong bể nửa tiếng, có hơi mất kiên nhẫn, thứ này thế mà cũng kiên nhẫn phết.

Long Đình cũng thắc mắc, lẽ nào họ tính toán sai? Lẽ nào là trùng hợp, mục tiêu của đối phương không phải là phụ nữ xinh đẹp?

Hay là nói đối phương đã đoán được thân phận của Diệp Thiến, không dám ra?

Nhưng không đúng, khi họ xuất hiện ở đây, căn bản không cảm nhận được chút dị thường nào, nếu thứ ấy dám đến gần, họ chắc chắn có thể phát hiện.

Lại nửa tiếng trôi qua, Diệp Thiến mất kiên nhẫn, cô biết đối phương vẫn đang trốn kỹ.

Cô dứt khoát ra khỏi nước.

Khoảnh khắc từ trong nước đứng dậy,"ào ào" một tiếng, tiếng nước vang lên, Long Đình và Văn Liệt lại bị che mắt.

Giọng nói lạnh lẽo của Lục Trì vang lên phía sau họ:

"Quay người lại."

Long Đình và Văn Liệt cảm thấy bất lực nhưng không thể không quay người lại, haiz, ai bảo người ta là chồng của Diệp Thiến chứ.

Sau khi hai người quay người, Lục Trì sải bước từ phía sau núi giả đi ra, nhặt khăn tắm trên đất lên, bước nhanh đến bên cạnh Diệp Thiến, không nói bất kỳ lời dư thừa gì, trực tiếp bọc khăn tắm lên người cô, khăn tắm rộng rãi bọc kín người cô lại, không để lộ ra chút gì.

Đầu óc Diệp Thiến toàn là vụ án, không phát hiện chút tiểu tiết này, ánh mắt cô sầm lại:

"Xem ra hôm nay thứ này sẽ không ra, chúng ta về khách sạn trước."

Lục Trì đáp một tiếng, giọng nói phát ra từ cổ họng trầm khàn.

Không thu hoạch được gì, bốn người quay trở về.

Vừa đi tới đại sảnh tầng 1 khách sạn, họ nhìn thấy giám đốc Trương cầm điện thoại đi tới.

Ông ta đi rất vội, nét mặt lo lắng, khi đụng mặt bốn người, giám đốc Trương ngẩn ra, cúp điện thoại, cung kính đi tới bên cạnh Lục Trì:

"Sếp Lục, ở đây vừa có người chết, không an toàn, buổi tối cậu vẫn nên đừng ra ngoài dạo thì tốt hơn."

Lục Trì híp mắt nhìn giám đốc Trương:

"Tôi đi đâu, làm gì, cần báo cáo với giám đốc Trương sao?"

Giám đốc Trương nghe vậy, lập tức hoảng lên, vô thức lau mồ hôi trên mặt:

"Xin... xin lỗi, tôi chỉ là lo lắng cho an nguy của sếp Lục, không có ý khác."

Diệp Thiến nhướng mày nhìn ông ta.

Giám đốc Trương biết Long Đình và Văn Liệt đều là cảnh sát, khi ánh mắt liếc qua họ, cơ trên mặt khẽ rung lên một cái.

Diệp Thiến cảm thấy dường như vấn đề của người này không nhỏ.

Tuy ông ta ngụy trang rất tốt, nhưng ông ta đang sợ Văn Liệt và Long Đình.

Hơn nữa vừa nãy khi ông ta đi tới, rõ ràng còn đang nói chuyện điện thoại với ai đó, nhìn thấy mấy người họ liền lập tức cúp máy mà chẳng kịp nói gì.

Giống như là sợ bị nghe thấy gì đó, rất cuống quýt.

Muốn thả dây dài câu cá lớn, Diệp Thiến khoác tay Lục Trì: "Anh Lục Trì, chúng ta quay về nghỉ ngơi trước đi, em mệt

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip