ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 442: Gia Đình Hạnh Phúc (1)

Tuy Sinh Sinh vẫn ở dạng hồn phách, nhưng cô bé đã có thể ngưng tụ ra thực thể. Trong khoảng thời gian Diệp Thiến dưỡng thương, hai mẹ con đều ở bên nhau. Lục Trì cũng gác lại công việc, an tâm bầu bạn với vợ con.

Sinh Sinh nằm bò trong lòng Diệp Thiến, cảm thấy vô cùng kỳ diệu, đây chính là cảm giác có mẹ kề bên sao? Có chăn ấm áp, còn có lời thì thầm của mẹ. Sinh Sinh rất thích. Cô bé quyến luyến ôm chặt Diệp Thiến.

Cô nghiêng đầu nói với Sinh Sinh:

"Sinh Sinh đang lo lắng điều gì?"

Đối mặt với câu hỏi của Diệp Thiến, Sinh Sinh bất an nắm hai tay lại. Cô bé là đứa trẻ rất đáng sợ, vì cô bé, mẹ và cha đã gặp nhiều kiếp nạn như thế. Nhưng cô bé rất ích kỷ, cô bé muốn mẹ và cha chỉ có một mình cô bé... Bởi vì, bởi vì... bởi vì hơn ba ngàn năm qua, Sinh Sinh chưa từng sống với cha mẹ, muốn được cha mẹ yêu thương, không muốn bị người khác chia sớt đi tình thương của cha mẹ. Càng nghĩ Sinh Sinh càng buồn, cô bé cảm thấy mình là đứa trẻ xấu tính ích kỷ. Mấy ngày trước bác Lệ Tiêu mới dạy cô bé, làm người phải biết sẻ chia. Cô bé không lên tiếng, nắm chặt váy của Diệp Thiến, mặt buồn rũ rượi.

Không nghe thấy câu trả lời của Sinh Sinh, Diệp Thiến nghĩ tới câu hỏi của cô bé trước đó, đoán được gì đó, dịu dàng cúi người xuống, thơm lên mặt Sinh Sinh:

"Mẹ và cha sẽ không sinh em bé nữa."

"Tại sao?" Giọng nói buồn bã của Sinh Sinh lập tức hưng phấn lên, ý thức được mình như vậy không tốt, gương mặt nhỏ lại phồng lên:

"Sinh Sinh là đứa trẻ hư."

Diệp Thiến như thể biết được suy nghĩ trong lòng cô bé, kiên nhẫn giải thích:

"Bởi vì mẹ và cha mắc nợ Sinh Sinh quá nhiều, kiếp này chỉ muốn thương một mình Sinh Sinh."

Không muốn chia sớt tình yêu cho một đứa trẻ khác nữa. Cô và anh Lục Trì sau ba ngàn năm mới trùng phùng, nhưng trong ba ngàn năm qua, họ không có ký ức, không phải đang ngủ say thì là đang luân hồi. Chỉ có Sinh Sinh của cô mang theo ký ức, cô độc ở trong kết giới chờ đợi hơn ba ngàn năm. Đối với Sinh Sinh, cô và anh Lục Trì yêu thương thế nào cũng cảm thấy không đủ, làm gì còn sức sinh thêm một đứa trẻ nữa. Đứa trẻ chỉ có một viên kẹo sao nỡ bắt nó phải biết sẻ chia.

Khi Lục Trì bưng thuốc vào phòng, anh thấy hai mẹ con ôm nhau, thì thầm nói chuyện. Nhìn thuốc trong tay, Lục Trì mỉm cười thở dài, lại phải nấu lại. Anh không nỡ làm gián đoạn bầu không khí lúc này.

Sau khi mắt Diệp Thiến hồi phục, cô cùng Lục Trì đưa Sinh Sinh đến khu vui chơi. Sinh Sinh nhìn các công trình giải trí trong khu vui chơi, vô cùng mong đợi, cô bé muốn chơi. Sinh Sinh quá cô đơn, Lục Trì không đặc biệt bao trọn khu vui chơi, ngược lại dẫn Sinh Sinh cùng đi xếp hàng, cho cô bé trải nghiệm khói lửa nhân gian. Sinh Sinh ngồi trên vai anh, hai tay nhỏ ôm đầu anh, tò mò nhìn quanh, oa, đây chính là nhân gian sao? Nhiều người quá, không hề trống trơn giống tâm địa ngục chút nào.

Khi xếp hàng mua vé, Sinh Sinh nhìn thấy bên cạnh có bán kem, có đứa trẻ đang làm nũng.

"Mẹ mẹ, con muốn ăn kem, mẹ mua cho con đi mà, đi mà nhé."

Mẹ của đứa trẻ nói:

"Được được được, mẹ mua cho con."

Người mẹ ấy tỏ vẻ bất lực nhưng lại rất cưng chiều. Sinh Sinh ngưỡng mộ nhìn đứa trẻ ấy. Cô bé

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip