Chương 443: Gia Đình Hạnh Phúc (2)
Chủ tịch Lục Thị có thêm một đứa con gái, tin này bị giới truyền thông chụp được. Giữa chừng bị ông cụ Lục chặn lại. Thế là, Lục Trì bị gọi đến nhà tổ nhà họ Lục. Ông cụ tốt xấu cũng là người từng thoát chết một lần, sau khi được Lục Trì giải thích, ông ấy cũng hiểu được nguồn gốc của Sinh Sinh. Lập tức ra lệnh Lục Trì đưa Sinh Sinh tới.
Trước đó, khi cả nhà còn đang vui vẻ ở khu vui chơi...
Sinh Sinh bỗng mở mắt ra, vừa mở mắt, trước mặt xuất hiện một hàng kem, có màu hồng, màu lam, màu vàng nhạt, màu lục, đủ loại màu sắc. "Kem." Cô bé non nớt hô lên. Oa. Sinh Sinh mừng rỡ trừng to mắt, đôi mắt to đen láy ngập tràn vẻ khó tin, tiếp đó là niềm vui dạt dào.
Diệp Thiến hai tay cầm kem, nghe thấy giọng nói vui thích của Sinh Sinh, mỉm cười nghiêng đầu từ phía sau kem:
"Sinh Sinh thích ăn không? Cho con hết."
"Mẹ... mẹ." Sinh Sinh vui vẻ cười lên, gương mặt nhỏ trắng nõn xán lạn rực rỡ dưới ánh mặt trời. Đứa trẻ phấn nộn như thế này, đáng yêu đến mức khiến người ta muốn sờ, Diệp Thiến mỉm cười ghé tới, hôn lên mặt của cô bé:
"Sinh Sinh vẫn chưa trả lời câu hỏi của mẹ nhé, thích kem này không?"
"Thích, rất thích, vô cùng thích."
Sinh Sinh nói liền ba cái thích, và gật đầu thật mạnh.
Diệp Thiến mỉm cười xoa đầu cô bé:
"Thứ này không thể ăn nhiều, mỗi loại nếm thử một chút là được rồi."
Sinh Sinh nghe thấy không thể ăn hết, có hơi hụt hẫng xíu xiu, nhưng vẫn rất vui vẻ vì có thể ăn được kem nhiều vị như vậy, ra sức gật đầu: "Vâng."
Diệp Thiến đưa hết kem cho cô bé, hai cánh tay nhỏ của cô bé dùng sức nâng lên. Diệp Thiến cũng không sợ làm bẩn quần áo con, dù sao thì bẩn rồi thì giặt là được.
Đám đông xung quanh nhìn thấy nhan sắc hơn người của hai vợ chồng cùng với đứa trẻ đáng yêu mê người kia, ngưỡng mộ chảy nước dãi.
Bỗng nhiên, một giọt kem màu trắng từ bên trên rơi xuống tóc, sau đó rơi xuống mặt Lục Trì.
Diệp Thiến cười thành tiếng, nghiêng mặt tránh khỏi anh.
Lục Trì: "..."
"Xin lỗi ba, kem rơi rồi."
Giọng nói non nớt của Sinh Sinh từ đỉnh đầu truyền tới, mang theo chút dè dặt.
Lục Trì như tan chảy cả trái tim:
"Không sao, Sinh Sinh ăn từ từ thôi, ba về tắm sạch là được."
Sinh Sinh ăn dính kem đầy mặt, giống như chú mèo hoa. Diệp Thiến mỉm cười rút khăn giấy ra lau mặt cho cô bé.
Sinh Sinh rất muốn ăn hết kem, Diệp Thiến sợ ăn nhiều quá không tốt, phần còn lại, cô và Lục Trì giải quyết hết. Lục Trì không thích ăn loại đồ ngọt này, nhưng hôm nay lại ăn gần tám cây kem. Diệp Thiến ăn không hết, cầm kem nghiêm túc đút cho anh ăn, nói là sợ tan, một cây kem hận không thể nhét hết vào miệng anh.
Cùng lúc ấy, Lục Trì nhìn góc nghiêng tươi tắn của Diệp Thiến, nghiêng người đến gần cô, hôn nhẹ lên khóe môi cô một cái. Diệp Thiến ngẩn ra, quay đầu nhìn anh, gương mặt anh tuấn của anh dưới ánh mặt trời càng thêm chói mắt quyến rũ, gương mặt Diệp Thiến hơi nóng, thấy anh đầm đìa mồ hôi, cô lấy khăn giấy ra lau mồ hôi cho anh. Lục Trì cúi đầu xuống, đôi mắt đen sẫm sâu như biển cả, đang nhìn chằm chằm Diệp Thiến, tựa như nhìn thế nào cũng không đủ.
Sau đó, khi ngồi vòng xoay ngựa gỗ, Sinh Sinh tỏ ra vô cùng mới mẻ, giống như em bé tò mò, ôm ngựa sờ sờ: "Mẹ, nó động này? Oa, động
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền