ItruyenChu Logo

iTruyenChu

**Chương 53: Sợ Muốn Chết**

Diệp Thiến dẫn An Lập về, dán cho cô ấy một lá bùa An Hồn, đề phòng cảm xúc cô ấy không ổn định, chịu ảnh hưởng từ cảm xúc tiêu cực của người khác sẽ sinh ra lệ khí. Sau đó, cô còn bảo nữ quỷ sinh hồn trước đây trông chừng An Lập.

Làm xong những chuyện này, Diệp Thiến vội vàng chạy về phòng, nhưng trong phòng trống trơn, không có một ai. Lục Trì đâu?

Diệp Thiến lập tức hoảng hốt:

"Má Trương, má Trương..."

Má Trương run rẩy chạy lên lầu:

"Cô chủ, cô sao vậy?"

"Lục Trì đâu? Quản gia đâu?"

Không nhìn thấy Lục Trì và quản gia, Diệp Thiến vô cùng lo lắng, quên mất quản gia đã bị cô khống chế, vốn không thể rời khỏi nơi này.

"Cậu chủ lớn và cậu chủ nhỏ ở sân sau, quản gia ở trong phòng."

Mấy hôm nay, má Trương phát hiện quản gia luôn trốn trong phòng không dám ra ngoài.

Nghe thấy Lục Trì không sao, Diệp Thiến thở phào, vỗ ngực, dọa chết cô rồi, hại cô tưởng anh Lục Trì biến mất rồi.

Trong vườn hoa sau biệt thự, ánh nắng trút xuống, hắt lên người người đàn ông.

Mặc quần áo ở nhà rộng rãi màu trắng thuần, anh ngửa đầu dựa lên xe lăn, ánh nắng phủ xuống gương mặt vô cùng điển trai của anh, tựa như mạ lên một lớp ánh sáng thánh khiết. Lục Thành bé nhỏ đuổi bắt bươm bướm trong vườn hoa.

Lục Trì đã đánh cược tất cả, đã làm lộ át chủ bài của mình, anh đang chờ đợi, chờ đợi kết cục của anh.

Bỗng nhiên, một giọng nói giòn giã vang lên từ phía sau:

"Anh Lục Trì."

Ngón tay thon dài của anh run nhẹ một cái.

Diệp Thiến nhanh chóng chạy tới trước mặt Lục Trì:

"Dọa chết em rồi, em còn tưởng anh bị quản gia dẫn đi rồi đấy?"

Giọng nói của cô hơi dồn dập, chắc lúc tới đây đã chạy rất vội.

Lục Trì biết cô đứng ngay trước mặt anh.

"Cô không sao rồi?"

Anh hỏi, ngữ điệu bình thản, không mang theo bất cứ chút cảm xúc nào.

Diệp Thiến nắm được trọng điểm, hai mắt sáng rực lên:

"Anh Lục Trì, anh đang quan tâm em sao?"

Một câu nói vạch trần tâm tư của anh, nhưng Lục Trì lại giống như không hề nhận ra, giọng điệu rất bình tĩnh:

"Cô chữa trị cho tôi, hữu dụng."

Anh nói giống như là tôi quan tâm cô là bởi vì cô có thể chữa trị cho tôi, cho nên người tôi quan tâm không phải cô, mà là bản thân tôi.

Diệp Thiến rất tự nhiên chối bỏ sự nguy biện của anh, cười hi hi nói:

"Em mặc kệ, anh chính là quan tâm em."

Cô cười đẩy xe lăn của anh tiến về phía trước:

"Anh Lục Trì, anh ra đây được một lúc rồi, chúng ta về phòng thôi."

Tiểu Lục Thành cuối cùng cũng bắt được bươm bướm, ngẩng đầu nhìn thấy Diệp Thiến, vui mừng thả bươm bướm đi, cun cút chạy về phía cô:

"Chị dâu, chị về rồi, chú cảnh sát có bắt nạt chị không?"

Diệp Thiến cười xoa đầu nó:

"Không có, chú cảnh sát chỉ là tìm chị dâu nói chuyện chút thôi, sao lại bắt nạt chị dâu được."

Lục Thành như hiểu như không gật đầu:

"Vậy à, thì ra chú cảnh sát chỉ là muốn nói chuyện với chị dâu."

Nó tự động tưởng tượng nói:

"Chú cảnh sát thích chị dâu, muốn chị dâu làm vợ của chú sao?"

Diệp Thiến: "..."

*

Cùng lúc đó, ở một nơi khác.

Tề Phong theo phía sau bộ trưởng Trần Quang Niên, vừa đi vừa lải nhải:

"Bộ trưởng, những gì tôi nói đều là thật, nhân tài như vậy, mong chú nhất định phải chiêu mộ vào bộ Huyền Học."

Trần Quang Niên đau đầu xoa trán: "Được rồi, tôi không có thời gian tán gẫu với cậu, còn phải họp

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip