ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 54: Không Phải Đồng Bọn

Vào trong nhà, má Trương đã nấu xong bữa tối, Diệp Thiến đẩy Lục Trì tới.

Trên đường, cô đang suy nghĩ, phải làm sao nói cho Văn Liệt biết đặc trưng của hung thủ đây?

Cô chưa từng nhìn thấy hung thủ, tự dưng đi nói với Văn Liệt đặc trưng của hung thủ, chắc Văn Liệt không chỉ không tin, còn sẽ quay ngược lại nghi ngờ cô.

Đang lúc cô suy nghĩ, Tiểu Lục Thành đặt bát cơm vào tay Diệp Thiến:

"Chị dâu, chị đút anh em ăn cơm."

Hai ngày nay, khi Diệp Thiến không ở đây, đều là Lục Thành đút cơm cho Lục Trì, nó tê tay muốn chết, bây giờ Diệp Thiến về rồi, Tiểu Lục Thành cảm thấy cuối cùng mình cũng có thể thoải mái ăn bữa cơm rồi.

Diệp Thiến chớp mắt, nhìn bát cơm trong tay, quay đầu nhìn Lục Trì.

Cho dù là chính diện hay góc nghiêng, Lục Trì đều đẹp ngất ngây, khiến người ta không dời mắt được.

Kiếp trước, Diệp Thiến từng bởi vì nụ cười của anh... suýt chút tẩu hỏa nhập ma.

Cô không thể phá giới.

Có điều, anh Lục Trì trong kiếp trước thật sự rất tốt với cô.

Nghĩ tới Lục Trì biến thành như bây giờ đều là bởi vì cô, Diệp Thiến không hề thấy phiền chút nào.

Cô dời ghế tới bên cạnh anh, động tác dịu dàng đút cơm cho anh, vừa đút vừa hỏi anh:

"Anh Lục Trì, má Trương hấp trứng, còn có canh sườn củ sen... anh muốn ăn gì?"

Lục Trì hơi cúi đầu:

"Gì cũng được."

"Vậy ăn một ít trứng hấp đi."

Trứng hấp rất mềm, cũng rất trơn, vừa mới đút tới bên miệng Lục Trì, nó đã thuận theo môi của anh tụt vào trong cổ áo.

Diệp Thiến vội vàng đặt bát lên bàn, kéo cổ áo của anh ra cho tay vào lấy.

Lục Thành kêu lên một tiếng:

"Chị dâu xấu hổ."

Lục Trì không nhìn thấy, cũng không cảm nhận được, chỉ là bỗng nhiên cảm thấy cổ áo rít vào cổ, giống như là bị ai đó kéo về trước.

Liên hệ với lời Lục Thành nói, Lục Trì mơ hồ đoán được gì đó:

"Cô làm gì?"

"A, trứng hấp rơi vào áo rồi, em lấy ra cho anh."

Diệp Thiến đứng đắn nói, cuối cùng móc miếng trứng hấp trơn tụt ra.

Nhìn thấy cằm và môi của Lục Trì toàn là dầu, ngại ngùng nói:

"Anh Lục Trì, xin lỗi, làm dầu dính khắp nơi rồi, đợi một chút, em lau sạch cho anh ngay."

Cô cầm khăn giấy, gần như đè cả người lên người anh, từng chút từng chút lau sạch dầu bên môi và dưới cằm của anh.

Cô dựa rất gần, Lục Trì có thể cảm nhận rõ ràng hơi thở nhè nhẹ của cô.

Khi lau dưới cằm, ngón tay bất cẩn đè trên môi của Lục Trì.

Anh mím chặt môi, tóc rũ xuống che đi một nửa biểu cảm của anh, hai bàn tay đặt trên tay vịn nắm chặt tay vịn.

Diệp Thiến không nhận ra mình có chỗ nào không đúng, bởi vì trước đây cô và Lục Trì ở với nhau đều như thế này.

Ăn cơm xong, qua nửa tiếng, Diệp Thiến lại cho Lục Trì uống nước, lúc này mới bắt đầu châm cứu cho anh.

Lục Trì nằm trên giường, nghe tiếng động do cô gây ra, tựa như mới ý thức được, anh cược thắng rồi.

A Ngôn không bị lộ.

Cô đã về rồi.

Đây không phải là một vở kịch.

"Làm sao đây, làm sao "bịp

" được con nít đây?"

"Hỏn lọn" quá.

"Ha, ha ha ha..."

Diệp Thiến cười lúng túng:

"Không phải đâu."

"Không phải thì tốt."

Tiểu Lục Thành trưng ra biểu cảm ông cụ non, bàn tay nhỏ chống cằm: "Chị dâu đã là vợ của anh trai rồi, không thể làm vợ người khác được, lần sau chú cảnh sát còn tìm chị nói chuyện nữa, chị cứ nói, chị có

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip