ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 59: Ăn Cướp La Làng

Trong đồn cảnh sát, vẫn là phòng thẩm vấn đó. Diệp Thiến bị một luồng sáng chiếu thẳng vào mặt. Cô cảm thấy vô cùng oan ức.

Trước mặt cô, người đàn ông tên Văn Liệt dùng chất giọng lạnh lùng hỏi:

"Nhân chứng vật chứng đều có, cô còn gì muốn nói nữa không?"

Diệp Thiến đan hai tay đặt lên bàn, tiến gần tới Văn Liệt và nói:

"Tôi nói là anh ta muốn giết tôi, cuối cùng bị tôi áp chế ngược lại, anh tin không?"

Văn Liệt lạnh lùng đáp:

"Trương Tường đã khai rồi, trên đường đi, là cô bỗng nhiên lấy dao ra uy hiếp anh ta lái xe tới khu vắng, muốn hành hung anh ta."

Diệp Thiến: "..." Cô biết ngay mà.

Diệp Thiến tiếp tục trình bày:

"Anh ta nói dối. Chân tướng của sự thật là sau khi tôi được anh đưa lên xe, anh ta cố ý lái xe ra vùng ngoại ô, lấy dao ra chuẩn bị ép tôi xuống xe, bị tôi đá một cái lên con dao, rồi đá anh ta văng ra ngoài, sau đó chúng tôi đánh nhau. Khi người của các anh chạy tới, đúng lúc là tôi giật lấy dao của anh ta, khống chế anh ta."

"Nhưng anh ta không nói như vậy."

Văn Liệt lạnh lùng nói.

"Đúng, cho nên trong chúng tôi, nhất định có một người đang nói dối, mà người nói dối đó chính là hung thủ."

Văn Liệt gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, lại hỏi Diệp Thiến vài câu hỏi, mới đi ra.

Vừa ra khỏi phòng thẩm vấn, anh ta gặp được cấp dưới phụ trách thẩm vấn Trương Tường.

"Như thế nào?"

Văn Liệt hỏi.

A Cương lắc đầu:

"Trương Tường một mực khẳng định là Diệp Thiến muốn giết anh ta, dùng dao ép anh ta lái xe tới ngoại ô."

Khóe miệng Văn Liệt khẽ nhếch lên:

"Có lộ sơ hở gì không?"

A Cương tiếp tục lắc đầu:

"Về mặt thái độ, không có bất cứ sơ hở nào, hơn nữa lời anh ta nói, dựa theo phân tích tâm lý học, không giống như nói dối, khi chúng tôi tới, vừa vặn nhìn thấy Diệp Thiến vung dao về phía Trương Tường, trước mắt, hiềm nghi của Diệp Thiến lớn hơn."

"Giục bên khoa giám định đi."

Văn Liệt nói.

Một tiếng sau, Diệp Thiến đợi được đáp án của khoa giám định.

Văn Liệt nhìn Diệp Thiến, thông báo kết quả:

"Cô còn có gì muốn nói? Trên con dao vốn không có dấu vân tay của Trương Tường."

Sao vậy được? Diệp Thiến kinh ngạc trừng to mắt, không thể nào, rõ ràng Trương Tường dùng tay cầm dao mà.

Trên con dao đó không có dấu vân tay của Trương Tường, chỉ có dấu vân tay và dấu chân của Diệp Thiến. Diệp Thiến giải thích dấu chân là khi Trương Tường vung dao chém cô, cô đá vào nên có, nhưng Trương Tường lại nói không có chuyện này, hắn không biết chuyện dấu chân.

Hơn nữa phân tích từ bác sĩ tâm lý, cả hai người đều không có dấu hiệu nói dối. Trên con dao vừa vặn chỉ có dấu vân tay của Diệp Thiến, cộng thêm trước đó Diệp Thiến nói bậy nói bạ, nói với Văn Liệt An Lập chết rồi mới nói cho cô biết hung thủ là ai, cũng không nhìn ra dấu hiệu nói dối, cho nên tình hình cực kỳ bất lợi cho Diệp Thiến.

Đợi đã... Diệp Thiến bỗng nhiên nghĩ tới điểm mấu chốt của vấn đề.

"Văn Liệt, có phải anh đích thân đưa tôi lên xe không?"

Cô hỏi.

Cô còn chưa nói rõ, Văn Liệt đã bắt được điểm mấu chốt. Diệp Thiến là do anh ta đích thân đưa lên xe, trước khi vào đồn thẩm vấn, cô đã bị kiểm tra qua, trên người vốn không thể nào mang theo dao.

Mà trong lời kể của Trương Tường, vốn không giải thích dao của Diệp Thiến từ đâu ra, vậy thì chỉ có

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip