ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 60: Lập Lập Của Mẹ

Trong một ngày đã xảy ra quá nhiều chuyện, sau khi An Lập biết được Trương Tường là bệnh nhân ung thư, người không cắt bạc, không thể bồi thường cho ba mẹ cô, cảm xúc dần trở nên mất ổn định.

Văn Liệt đưa Diệp Thiến về, trên đường, anh ta hỏi Diệp Thiến:

"Sao cô biết đặc trưng của hung thủ?"

Đương nhiên anh ta không tin là An Lập sau khi chết đã nói cho cô biết, điều này quá phi lý.

Diệp Thiến không muốn nói thêm gì với Văn Liệt:

"Thả tôi xuống xe ở đây đi."

"Bây giờ muộn quá rồi, một cô gái như cô lang thang bên ngoài không an toàn."

Văn Liệt thân là cảnh sát, chắc chắn sẽ không bỏ mặc Diệp Thiến.

"Sao cũng được, tôi muốn đến nhà An Lập xem thử, anh đưa tôi đi đi."

Nghe vậy, Văn Liệt ngẩn người.

Anh ta chỉ phụ trách bắt hung thủ bắt tội phạm, an ủi gia đình người bị hại không nằm trong phạm trù công việc của anh ta.

Tuy nghĩ như vậy nhưng cuối cùng Văn Liệt vẫn đưa Diệp Thiến tới nhà An Lập.

Khi ấy, Trương Tường đã bị bắt giữ. Thế là, hắn lập tức bị bắt hiện hình.

Tới chỗ ở của Trương Tường lục soát, trong hầm dưới nhà vệ sinh, hắn đã giấu toàn bộ công cụ gây án.

Tay chân và mắt của hai nạn nhân – An Lập và Hứa Tĩnh thì bị giấu ở trong nồi cơm điện.

Nghe thấy nguyên nhân giết người của Trương Tường, Diệp Thiến vô cùng cảm thán, tâm ma của con người còn đáng sợ hơn lệ quỷ. Chỉ vì mình sắp chết mà muốn hủy đi những người mình thích?

Đây là tư tưởng bệnh hoạn quá khích gì vậy.

An Lập và Hứa Tĩnh đều vô tội, chỉ vì suy nghĩ lệch lạc của những kẻ biến thái này mà họ đã mất đi sinh mệnh.

Đã bắt được hung thủ, hắn sẽ không còn cơ hội tiếp tục hại người nữa, dĩ nhiên Diệp Thiến cũng sẽ không cho anh ta biết những chuyện "thần quỷ" kia.

"Anh cứ coi như là ông trời không muốn để Trương Tường tiếp tục làm bậy hại người nữa đi."

Nhà An Lập nằm trong một con hẻm nhỏ ở vùng ngoại ô hẻo lánh nhất thủ đô, hẻm rất tối, nhà cửa xung quanh lụp xụp tồi tàn, bên trên viết chữ "tháo dỡ" rất to.

Nhà cửa trên con phố này sắp bị tháo dỡ và di dời, nhưng ba mẹ của An Lập chỉ là thuê nhà ở đây, không phải là chủ nhà.

Rất nhanh, họ sẽ không tìm được căn nhà thuê nào rẻ như vậy nữa.

Văn Liệt đưa Diệp Thiến tới cổng nhà An Lập.

Khi ngày càng tới gần, Diệp Thiến cảm nhận được hồn phách của An Lập ngày càng không ổn định, bởi vì Văn Liệt ở đây, An Lập cách cô khoảng mấy chục mét.

Cảm xúc của cô ấy đang bùng nổ.

An Lập đã chết rồi, trước cổng nhà, một người phụ nữ tóc hoa râm, ngồi trên bậc thềm đá, hai tay ôm lấy hủ tro cốt, hai mắt vẫn đục ngồi ở đó.

Bà ấy run rẩy dùng ống tay áo lau hủ tro cốt, vừa lau vừa dán mặt lên hủ tro cốt, trong đôi mắt vẫn đục đã khô cạn nước mắt.

Bà ấy mấp máy môi lẩm bẩm hết lần này tới lần khác:

"Lập Lập của mẹ..."

Chẳng bao lâu sau, một người đàn ông từ trong nhà đi ra, nhìn thấy dáng vẻ của người phụ nữ, ông đau khổ lau nước mắt ở khóe mắt:

"A Lan, vào nhà thôi."

"Ông đừng đụng vào tôi."

Người phụ nữ giống như sợ hãi, hất mạnh tay người đàn ông, run rẩy ôm hủ tro cốt lùi về sau.

Bỗng nhiên, bà ấy khóc nức nở quỳ trước mặt An Cường: "Lão An, Lập Lập nói nó đau, nó đau lắm, nó nói nó nhớ

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip