ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 61: Nỗi Đau Mất Con

Đây là bảo bối của họ, từ nhỏ nâng niu cưng nựng, oa oa bật khóc, tới tuổi mọc răng học nói, rồi dần dần lớn lên.

Lập Lập của bà ấy nghe lời như thế, bị người ta hại, còn chặt đứt chân tay, Trần Lan chỉ cần vừa tưởng tượng tới nỗi đau đớn và sợ hãi mà con gái ngoan của bà phải chịu đựng trước khi chết, lòng đau như cắt.

Đó là mạng sống của bà ấy!

Không ai có thể hiểu được nỗi đau khổ hiện giờ của Trần Lan, tê tâm liệt phế không đủ để hình dung cảm nhận của bà ấy.

Bà hận không thể chịu đựng mọi thứ thay con gái.

Nhìn thấy vợ như điên như dại, An Cường đau khổ ôm đầu, người đàn ông mới hơn bốn mươi tuổi, chỉ trong một đêm tựa như già đi mấy chục tuổi.

Cùng lúc ấy, Diệp Thiến nhìn thấy cảnh này, chân không thể nào bước tiếp về phía trước được nữa.

Văn Liệt và Diệp Thiến chứng kiến nỗi đau đớn mất con của Trần Lan, dù cho đã gặp qua rất nhiều, nhưng Văn Liệt cũng không kiềm được mà đỏ hoe vành mắt.

"Mẹ..."

Nhìn thấy cảnh này, An Lập bất chấp bị dương khí của Văn Liệt ảnh hưởng, cô ấy nhào tới, muốn ôm lấy mẹ trên đất, kết quả cô ấy chỉ là một linh hồn, lập tức xuyên qua người Trần Lan.

An Lập ngạc nhiên nhìn thân thể của mình.

Nhưng Trần Lan lại giống như cảm nhận được, bỗng nhiên ngẩng đầu lên, nhìn ngó xung quanh.

"Lập Lập, Lập Lập... là con sao?"

"Mẹ, là con, mẹ nhìn thấy con sao?"

An Lập vui mừng.

Kết quả Trần Lan vốn không nhìn thấy cô ấy, bà đứng dậy ngây dại nhìn xung quanh, trong đôi mắt vẫn đục toàn là khẩn khoản:

"Lập Lập, con về thăm mẹ phải không? Con mau ra đây, mẹ nhớ con rồi..."

Nói xong, nước mắt bà rơi lã chã xuống, tiếng khóc đau đớn gần như vùi lấp cảm xúc của tất cả mọi người.

Nỗi đau mất con, không ai có thể thấu hiểu loại tâm trạng đó của người mẹ.

Trần Lan hoảng loạn tìm kiếm xung quanh, căn bản không nhìn đường, bất cẩn ngã xuống đất, đập trúng đầu chảy máu, nhưng bà lại tựa như không có cảm giác, bò dậy ngước đầu lên lại bắt đầu mơ màng tìm kiếm.

An Lập vẫn luôn đuổi theo phía sau, đuổi được một đoạn, bỗng nhiên chạy tới trước mặt Diệp Thiến cầu xin cô:

"Diệp Thiến, tôi cầu xin cô, cho mẹ tôi nhìn thấy tôi một lần, được không? Tôi cầu xin cô."

Diệp Thiến im lặng nhìn cô ấy, cuối cùng vẫn gật đầu.

Nhưng bây giờ có Văn Liệt ở đây, Diệp Thiến không tiện thực hiện.

Nhìn thấy Diệp Thiến gật đầu với không khí, Văn Liệt nhíu mày:

"Cô đang làm gì?"

"Không có gì, anh đưa tôi về đi."

Văn Liệt cau mày:

"Không phải cô muốn đến nhà An Lập sao?"

Diệp Thiến lắc đầu:

"Bây giờ họ không cần sự an ủi của tôi."

Dưới nỗi đau quá lớn, tất cả mọi an ủi đều là thừa thãi.

*

Sau khi tạm biệt Văn Liệt, Diệp Thiến dẫn An Lập quay lại nhà họ An.

Lúc này, nhà họ An chỉ có một ngọn đèn mờ.

Trước mặt hai vợ chồng bày một bát mì, nhưng không ai ăn hết.

Trần Lan chỉ ăn một miếng rồi không ăn nổi nữa.

An Cường cũng như vậy.

Trong không khí yên tĩnh, vắng đi tiếng cười đùa thường ngày.

Trên bàn đặt một cái hũ đen, đó là hũ tro cốt của An Lập.

Trần Lan cầm khăn lông, lau chùi hũ tro cốt hết lần này tới lần khác.

Trần Lan cũng mới bốn mươi tuổi mà thôi, nhưng bây giờ tóc bạc đầy đầu, già đi thấy rõ.

Diệp Thiến đứng ở cửa nhà An Lập, đánh một lá bùa lên người

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip