ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 86: Lực chúc nguyện

Khi Diệp Thiến quay về khách sạn, đã rất muộn rồi, còn mấy phút nữa là 12 giờ khuya.

Cô quay về quá muộn, vốn tưởng Lục Trì và Lục Thành đã ngủ, cô cẩn thận nhón mũi chân mở cửa ra.

Phòng cô đặt là dạng căn hộ, trong phòng đầu tiên, trên chiếc giường to, Lục Thành nhỏ bé nằm ngủ ở chính giữa, chỉ có một mình nó, không có người khác.

Diệp Thiến quay người vào một căn phòng khác.

Sợ đánh thức Lục Trì, cô rón ra rón rén tới bên giường, vén chăn lên chuẩn bị ngủ.

Giọng nói trầm thấp của anh lọt vào tai: "Về rồi."

Diệp Thiến xém chút giật mình, cô quay đầu nhìn Lục Trì:

"Anh vẫn chưa ngủ?"

"Ừm, đợi cô."

Đợi cô?

Nghe thấy giọng nói dịu dàng từ tính của anh, không biết vì sao, Diệp Thiến cứ cảm thấy kỳ kỳ.

"A, cảm ơn anh Lục Trì, thời gian không còn sớm nữa, ngủ thôi."

Diệp Thiến khô khốc nói.

Luôn cảm thấy hình như khí áp của người bên cạnh rất thấp.

"Đi đâu vậy?"

Anh hỏi.

Đôi mắt vừa nhắm lại của Diệp Thiến lại mở ra, chớp chớp, nhích nhích về phía anh, cánh tay chạm vào cánh tay anh.

Làn da tiếp xúc nhau, một lạnh băng, một nóng hổi.

Diệp Thiến lập tức cảm thấy ấm áp, vô thức ôm lấy cánh tay anh, bật thốt:

"Wow, anh Lục Trì, anh ấm quá."

Cơ thể của phụ nữ khác với đàn ông, mềm mềm.

Lục Trì nhúc nhích ngón tay, khí áp thấp trong không khí cũng tựa như tan biến trong tích tắc.

Anh hỏi lại lần nữa:

"Muộn như vậy mới về, đã đi đâu?"

"Đồn cảnh sát."

Nhắc tới cái này, Diệp Thiến cảm thấy mình rất oan, bất giác lẩm bẩm:

"Lần nào cũng bị hiểu lầm."

Đồn cảnh sát?

Lục Trì nhíu mày, đang muốn nói gì đó, Diệp Thiến bỗng nhiên bật dậy nói:

"Tuy đã đến đồn cảnh sát nhưng cũng không phải là chuyện xấu."

Trước đó, sau khi nghe xong lời giới thiệu của ông ấy ở đồn cảnh sát, Diệp Thiến đã hiểu, hóa ra thế giới này cũng có tổ chức chuyên trừng trị những kẻ dùng thuật pháp hại người.

Diệp Thiến thở phào, cũng may thế giới này không đến mức mặc cho những kẻ này muốn làm gì thì làm.

Đặc cảnh cục C, nghe có vẻ không tệ.

Quả thực Diệp Thiến có hơi dao động, nhưng nghĩ tới cô còn phải chăm sóc Lục Trì, do dự nói:

"Tôi cần suy nghĩ một chút."

Cô đã chuyển hóa sức mạnh công đức thành linh lực, thấy Lục Trì chưa ngủ, cô hớn hở nói:

"Anh Lục Trì, em khám mắt cho anh một chút."

Nói xong, không đợi Lục Trì từ chối hay đồng ý, cô đã ra tay tháo băng gạc trên mặt anh xuống.

Mở băng gạc ra, nhìn thấy gương mặt điển trai hoàn mỹ của anh, Diệp Thiến suýt chút lại si ngốc.

Anh Lục Trì đẹp trai quá đi.

Cô ở rất gần, gần như nằm bò trên người Lục Trì.

Bây giờ ngoài hai chân, những bộ phận khác của Lục Trì đều đã lấy lại cảm tri.

Cô dựa cơ thể mềm mại lên người anh, khiến anh cảm thấy không được tự nhiên.

Nhưng Lục Trì trước giờ ít nói, không nói gì.

Kim bạc cắm vào huyệt vị xung quanh mắt và huyệt vị đỉnh đầu, Diệp Thiến rót hết toàn bộ linh lực đã hấp thu chuyển hóa được hôm nay vào trong cơ thể anh, sức mạnh công đức lần này rất lớn, linh lực chuyển hóa được cũng nhiều.

Linh lực hao tổn quá nhiều, tuy cơ thể Diệp Thiến mệt lã nhưng rất nhanh đã nhận được sức mạnh công đức.

Đó là lời cảm ơn chân thành của những người được cô cứu dưới nước.

Ngoài ra, còn có vô số lực chúc nguyện.

Diệp Thiến có hơi bất ngờ, lực chúc nguyện từ đâu

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip