Chương 87: Người con gái kéo anh ra khỏi vực sâu
Diệp Thiến nằm bò trên người anh, mỉm cười trấn an anh:
"Đừng sợ, anh Lục Trì, sẽ xong ngay thôi."
Giọng nói dịu êm, mang theo an ủi.
Linh lực thánh khiết từng chút từng chút gột rửa cơ thể bị sát khí xâm nhiễm của anh, cuối cùng tụ lại ở hai chân. Nơi bị thương tổn ở nhãn cầu cũng dần được chữa khỏi.
Lục Trì cảm nhận được cảm giác nóng rực từ mắt truyền tới, đó là một loại cảm giác anh chưa từng trải nghiệm qua, giống như nhãn cầu nằm trong nước sôi ùng ục, nhưng rất kì diệu, anh không hề khó chịu.
Sự kích động trong lòng Lục Trì dần trở nên bình ổn. Từ sau khi cô xuất hiện, hình như mỗi lần nói chuyện với anh đều mang theo sự an ủi, giống như anh là búp bê sứ dễ vỡ, khiến cô cẩn thận nâng niu.
Độ nóng ở mắt dần tăng cao, Lục Trì thậm chí loáng thoáng cảm giác được một vùng ánh sáng đỏ trước mắt. Rất yếu, nhưng cuối cùng thế giới của anh không còn là một vùng đen tối nữa.
Cánh tay ôm trên eo cô gái nổi lên gân xanh, anh dùng sức khắc chế niềm vui sướng trong lòng. Bởi vì dùng sức quá độ, cánh tay thậm chí khẽ run lên.
Cuối cùng, khi đã hoàn toàn phục hồi nhãn cầu bị thương tổn của Lục Trì, Diệp Thiến lộ ra nụ cười hài lòng, không nhịn được hôn một cái lên trán anh:
"Anh Lục Trì, chúc anh sớm ngày hồi phục sức khỏe."
Đây là lần đầu tiên Thiên Sư Diệp Thiến ban lời chúc đến người khác. Lực chúc nguyện của cô hiếm ai có thể so được.
Ở trong mắt Diệp Thiến, đây là lời chúc nguyện chân thành của cô, nhưng Lục Trì lại có cảm nhận hoàn toàn khác. Cánh môi mềm mại của cô gái nhẹ như lông hồng lướt qua mi tâm anh, anh thậm chí còn không kịp cảm nhận, cô đã rời khỏi mất. Lồng ngực bỗng nhiên giống như được thứ gì đó lấp đầy, Lục Trì ấn giữ trái tim đang đập điên cuồng: "Cảm ơn." Diệp Thiến vui vẻ đáp:
"Không có gì."
Cô đã trở người nằm xuống giường, nhưng cảm thấy có hơi lạnh, cô dần dần thu mình sang bên cạnh Lục Trì, đợi sau khi cô ngủ say, cánh tay thon dài của anh ôm cô vào trong lòng.
Ngày hôm sau, Diệp Thiến thức dậy sớm hơn Lục Trì, phát hiện mình nằm trong lòng anh. Nhìn thấy gương mặt say ngủ đẹp trai của anh, trong lòng Diệp Thiến không khỏi cảm thán, cho dù là anh Lục Trì ở kiếp nào cũng đều đẹp trai như thế. Hàng lông mi đen dày của anh giống như cánh bướm rũ xuống. Diệp Thiến vô thức vươn tay ra, đầu ngón tay chạm nhẹ vào lông mi anh. Lông mi rung rung, Diệp Thiến giật mình rụt tay về.
Lục Trì mở mắt ra, một gương mặt trắng hồng đập vào tầm mắt, đôi mắt linh động mênh mông màu nước, gương mặt xinh đẹp đầy vẻ kinh ngạc.
Diệp Thiến ngạc nhiên nhìn đôi mắt đen tuyền sâu hun hút của Lục Trì. Đôi mắt quen thuộc đó, đen tựa vực sâu, sâu hoắm lại nguy hiểm, đen đến thuần túy, tựa như hố đen nhìn không thấy đáy. Anh quấn băng giống như bệnh mỹ nhân yếu ớt, sau khi đôi mắt sâu thẳm như chim ưng này mở ra, khí chất thay đổi cực lớn. Kiếp trước, Lục Trì cho cô cảm giác thánh khiết như trích tiên. Nhưng anh của lúc này lại cho cô một cảm giác ác long vực sâu, thần bí, nguy hiểm.
"Anh, anh Lục Trì..."
Đôi mắt đen láy của Lục Trì nhìn cô chằm chằm, tầm mắt dừng lại trên gương mặt xinh xắn tinh xảo của cô, anh có thể nhìn thấy rồi. Đây không phải là ảo giác.
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền