Chương 88: Lý do đối xử tốt?
Tiểu Lục Thành biết được đôi mắt Lục Trì đã hồi phục bình thường, vui đến mức nhảy cẫng lên trong phòng:
"Oa, cuối cùng anh cũng khỏi rồi."
Lục Trì ngồi trên xe lăn, nhìn bóng lưng vui vẻ của Lục Thành, cánh môi mỏng khẽ cong lên.
Diệp Thiến đang nỗ lực nấu ăn, bây giờ Lục Trì đã khôi phục thị lực, cuối cùng cô cũng không cần đút anh ăn cơm nữa.
Kết quả đợi cô ăn xong, đồ ăn trước mặt Lục Trì vẫn chưa được đụng đến.
Diệp Thiến lau sạch miệng, mở đôi mắt hạnh xinh đẹp nhìn anh:
"Anh Lục Trì, sao anh không ăn, không hợp khẩu vị sao?"
Lục Trì mím môi:
"Tay không thoải mái lắm."
"Ồ, vậy em đút anh."
Diệp Thiến tưởng là hậu di chứng do sát khí còn sót lại, ngoan ngoãn tới bên cạnh anh, gắp đồ ăn đút cho anh ăn.
Cô rất nghiêm túc, không hề chê anh phiền, Lục Trì nhìn Diệp Thiến nghiêm túc lựa bỏ ớt cay cho anh, khi anh bị thương không nhìn thấy, cô cũng chu đáo như vậy nhỉ?
Lục Trì vẫn luôn rất tò mò, không hiểu tại sao cô đối tốt với anh như vậy.
Từ khi cô xuất hiện, vẫn luôn đối xử rất tốt với anh.
Khi tất cả mọi người đều cảm thấy anh là phế vật, chỉ có cô bảo vệ anh.
Khi anh tưởng cô là do Lục Minh Phong cử tới giám sát anh, dùng mỹ nhân kế bắt anh nói ra tung tích của món đồ, cô dùng hành động thực tế chứng minh cô thật sự đối tốt với anh.
Nhưng, tại sao chứ?
Cô giống như thể ngay từ đầu đã mang mục đích muốn giúp đỡ anh mà tới.
Hai người vốn không hề quen biết, luôn phải có một lý do đặc biệt khiến cô giúp đỡ anh.
Diệp Thiến đút anh ăn cơm xong, lấy khăn giấy ra lau miệng cho anh, nghiêm túc lại tập trung, giống như làm chuyện gì đó ghê gớm lắm.
Lục Trì cúi đầu, nhìn dáng vẻ nghiêm túc của cô, vô thức lên tiếng: "Tại sao?"
"Hả?"
Diệp Thiến ngẩng đầu, cười cong khóe mắt:
"Anh Lục Trì, anh nói gì, em không nghe thấy?"
Lục Trì mỉm cười, nắm lấy bàn tay nhỏ xinh của cô, cầm khăn giấy ướt, từng chút từng chút lau sạch vết dầu trên ngón tay cô.
Đó là khi đút anh ăn cơm, bất cẩn dính phải.
Cuối cùng cũng chữa khỏi đôi mắt của Lục Trì, Diệp Thiến vui như một đứa trẻ nhặt được kẹo, cảm thấy nhiệm vụ của mình lại hoàn thành thêm một bước.
Sư phụ của Diệp Thiến từng nói, Diệp Thiến sở hữu đôi mắt sạch sẽ nhất thế gian, đôi mắt với tròng trắng tròng đen rõ ràng của cô luôn có thể phản chiếu ra ác và dục của người khác.
Nhìn vào đôi mắt sáng ngời của cô, Lục Trì có một cảm giác trong thoáng chốc, mọi suy đoán anh dành cho cô dơ bẩn và nhơ nhớp như thế.
Là anh Lục Trì của cô không sai, là ân nhân từng cứu mạng cô không sai.
Nhưng cảm thấy hình như không giống lắm.
Anh Lục Trì trước kia cũng có một đôi mắt đen tuyền như vậy, nhưng khi anh nhìn cô, luôn mang theo nét cười dịu dàng, trong ánh mắt cũng chan chứa dịu dàng.
Thế nhưng trong ánh mắt của người đàn ông trước mặt lại có sự nguy hiểm và sâu hút mà cô không nhìn thấu.
"Ừm." Cô ngoan ngoãn lại luống cuống đáp một tiếng, đôi mắt to long lanh nhìn Lục Trì:
"Mắt của anh, khỏi rồi sao?"
Diệp Thiến trời không sợ đất không sợ, chỉ sợ Lục Trì.
Kiếp trước khi anh rất dịu dàng, cô đã có hơi sợ anh.
Bây giờ loại cảm giác đó càng nghiêm trọng, giống như anh là ác quỷ, sẽ há cái miệng máu me ăn cô vào bụng bất cứ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền