ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 92: Lòng người

Trong không khí tựa như đang lan tràn hơi thở ngột ngạt, kéo căng dây thần kinh của họ.

Đối mặt với đôi mắt u ám lạnh lẽo của Lục Minh Phong, quản gia run sợ đến mức hít thở cũng vô cùng cẩn trọng.

"Nói, tại sao che giấu tôi tình hình thực sự của Lục Trì."

Rõ ràng là một câu nói không cảm xúc nhưng lại khiến toàn thân quản gia rét run: "Tôi, tôi..."

Quản gia muốn nói Diệp Thiến không bình thường, từ sau khi cô xuất hiện, bà ta muốn nói chuyện liên quan đến tình hình thực tế của Lục Trì đều không thể nào mở miệng được.

Cùng lúc ấy, giọng nói thanh lãnh từ bên ngoài vọng vào.

"Chú hai muốn hỏi tình hình của tôi, chi bằng đích thân tới hỏi tôi thì tốt hơn, không phải sao?"

Lục Minh Phong chợt híp mắt lại, đôi mắt cách một phiến kính nhìn thẳng vào Lục Trì từ bên ngoài vào.

Diệp Thiến đẩy Lục Trì vào nhà, Tiểu Lục Thành theo bên cạnh.

Nhìn vào đôi mắt tinh nhuệ nguy hiểm của Lục Trì, Lục Minh Phong sững người:

"Mắt của cháu?"

Lục Minh Phong sốc bởi sự hồi phục của Lục Trì, bàn tay rũ bên chân dùng sức siết chặt, sao có thể? Rõ ràng bác sĩ từng nói với tình trạng tổn thương của đôi mắt Lục Trì, không thể nào chữa khỏi.

Cái rét lạnh trong mắt xẹt qua, cơ thịt trên mặt Lục Minh Phong rung lên nhè nhẹ, rất nhanh, ông ta nhếch môi cười:

"A Trì nói gì vậy? Cháu có thể hồi phục, chú hai đương nhiên vui mừng cho cháu."

Ngữ điệu nói chuyện rất dịu dàng.

Lục Trì mặt không cảm xúc nhìn ông ta trình diễn:

"Hi vọng khi cháu quay lại công ty, chú hai vẫn có thể vui như vậy."

Lục Trì luôn không phải người ngồi yên chờ chết, khi mắt hồi phục, anh đã chuẩn bị sẵn cho việc nghênh đón trực diện Lục Minh Phong.

Cô tò mò nhìn Lục Minh Phong, gã đàn ông này có một cặp mắt hồ ly tựa như lúc nào cũng đang tính kế người khác, nhưng chỉnh thể lại cho người ta một cảm giác nho nhã uyên bác, rất gần gũi, nhưng Diệp Thiến biết ông ta không phải người tốt.

Bởi vì tuyến nghiệp chướng và nợ máu của ông ta quá nhiều.

Điều này chứng tỏ ông ta đã làm rất nhiều việc xấu, hơn nữa còn dính đến mạng người.

"Sao, chú hai rất bất ngờ việc mắt của tôi có thể khỏi sao?"

Lục Trì đang nắm tay vịn, con ngươi đen láy tựa như vực sâu vạn trượng, không mang theo chút cảm xúc nào nhìn Lục Minh Phong.

Ở nơi mà Diệp Thiến không nhìn thấy, bóng tối trong mắt Lục Trì đang mặc sức vùng vẫy.

Nụ cười trên mặt Lục Minh Phong không đổi, thậm chí còn tươi hơn:

"Nói ra, hôm nay chú vừa tới, nghe người làm khác nói, quản gia Lục nhân lúc chúng ta không ở đây, hành hạ cháu."

Nói xong, ông ta đạp lên vai quản gia Lục, quản gia Lục vốn đang quỳ, bị ông ta đá một cái ngã xuống đất, quản gia ré lên một tiếng, Lục Minh Phong tiếp tục giẫm lên mu bàn tay bà ta, dùng sức day:

"Hạng rẻ mạt, ngay cả chủ nhân cũng dám hành hạ."

Ngay lập tức, quản gia Lục đau đến tái xanh mặt mày, nhìn vào đôi mắt lạnh lẽo của Lục Minh Phong nhưng lại không dám kêu ra tiếng nữa, chịu đựng đến mức đầm đìa mồ hôi.

Lục Trì xem kịch đủ rồi, khẽ cười phụ họa:

"Quả thực là hạng rẻ mạt, ăn cây táo rào cây sung, không giống chú hai, tuy là được ông nội nhặt về nuôi nhưng lại biết ơn, coi tất cả người nhà họ Lục là người thân."

Một câu nói khiến Diệp Thiến suýt chút không nhịn được cười thành tiếng, không ngờ anh

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip