Chương 93: Chú hai?
Chẳng mấy chốc, có một người đàn ông mặc tây trang màu đen đi vào biệt thự, phía sau người đàn ông là một dãy vệ sĩ.
"Boss." A Ngôn có hơi kích động chạy về phía Lục Trì, bất ngờ nhìn đôi mắt của Lục Trì:
"Mắt của anh..."
"Ừm, khỏi rồi."
Lục Trì liếc nhìn vệ sĩ mà A Ngôn dẫn tới:
"Tối nay giữ an toàn cho biệt thự."
"Rõ." A Ngôn được huấn luyện bài bản, cũng chỉ kinh ngạc trong một thoáng, chuyện của boss không phải chuyện mà anh ta có thể nhiều chuyện.
Diệp Thiến bất ngờ nhìn A Ngôn và các vệ sĩ đột nhiên xuất hiện:
"Anh Lục Trì, họ là... a, vừa nãy anh gọi điện thoại chính là gọi họ tới?"
Dáng vẻ kinh ngạc của cô gái rất đáng yêu, mắt trợn tròn, giống như phát hiện ra đại lục mới gì đó, trong mắt ngập tràn mới lạ.
Lục Trì gật đầu:
"Ừm, trở mặt với Lục Minh Phong, ông ta sẽ không để tôi sống tới ngày mai đến công ty."
Sau đó, Lục Minh Phong tới.
Sắc mặt Lục Minh Phong rất khó coi trong một khoảnh khắc, nhưng rất nhanh lại mỉm cười, tới trước mặt Lục Trì, khom người nhìn anh, vỗ vai anh:
"A Trì nói đúng, chú hai vĩnh viễn là chú hai tốt của cháu, vĩnh viễn, coi mọi người là người thân!"
Lục Trì không nói gì nhưng lại hỏi Diệp Thiến lấy khăn giấy, nghiêm túc lau chỗ bị ông ta vỗ qua.
Lục Trì trào phúng mà không hề che đậy, con ngươi đen láy giống như vực sâu tràn ngập nguy hiểm, nhìn chằm chằm Lục Minh Phong, thưởng thức sự biến đổi nhẹ từ sắc mặt của ông ta.
Nhìn thấy tay anh có thể cử động, đồng tử Lục Minh Phong chợt co rút mạnh, không lạnh không nóng nói:
"Muộn như vậy rồi, chú hai không quấy rầy cháu nghỉ ngơi nữa."
"Chú hai đi thong thả."
Lục Trì lạnh lùng nói.
Diệp Thiến nhìn quản gia Lục ở trên đất không bò dậy nổi, cười gọi ông ta:
"Chú hai, đám người làm này đều không nghe lời, chi bằng chú hai dẫn về, dạy dỗ cho tốt."
Ngay từ đầu những kẻ này là do Lục Minh Phong cử tới, đừng tưởng cô không biết chút ý đồ đó của họ. Những kẻ này đều từng hành hạ Lục Trì, Diệp Thiến nhớ rất rõ, nếu không phải cô trấn áp họ, sau đó họ cũng sẽ không chăm sóc Lục Trì tử tế. Diệp Thiến không dám dùng người như vậy.
Lục Minh Phong khựng bước, quay đầu nhìn Diệp Thiến, ánh nhìn tinh nhuệ dừng trên gương mặt ngập tràn ý cười của Diệp Thiến, ánh mắt đánh giá chần chừ trên người cô:
"Thiến Thiến nói đúng, quả thực những kẻ này không còn thích hợp tiếp tục chăm sóc A Trì nữa."
Đám người làm nghe vậy, mặt người nào người nấy ngập tràn sợ hãi.
Diệp Thiến cũng chẳng quan tâm.
Tất cả người làm trong nhà được đưa đi, tựa như lập tức trở nên trống huơ trống hoác.
Lục Thành ôm đùi Lục Trì, hỏi anh một cách đáng thương:
"Anh, chú hai là người xấu sao?"
Lục Trì cúi đầu nhìn nó một cái, người nhỏ xíu, vành mắt ửng đỏ, giống như một giây sau liền bật khóc.
Khi đối mặt với Lục Minh Phong, Lục Trì có thể không niệm tình nghĩa, nhưng đối mặt với đôi mắt như hiểu như không của Lục Thành, Lục Trì lại không biết nên mở miệng nói với nó như thế nào, chú hai trong mắt nó là kẻ đã hại chết cha của họ, ép điên mẹ của họ, thậm chí lên kế hoạch cho vụ tai nạn giao thông của anh.
Cũng chỉ có khi đối mặt với Lục Thành, trong mắt Lục Trì mới có một tia dịu dàng. Lục Minh Phong trước đây ngụy trang quá giỏi. Giỏi đến mức anh và Lục Thành đều coi
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền