Chương 84: Không có tư cách (1)
Thật khó ngửi, là mùi của thuốc sát trùng.
Đau quá, mỗi lần hô hấp đều rất đau đớn.
Tôi là ai?
Tôi là Chu Huân.
Không,
Tôi là Karen.
Karen chậm rãi mở mắt ra, ánh nắng quá lóa mắt khiến anh không thể không nhắm mắt lại thêm lần nữa.
Qua một hồi lâu, Karen từng bước thích ứng được với loại ánh sáng sáng ngời này, anh lại từng bước từ từ mở mắt ra.
Anh nhìn thấy màu trắng của ga giường, màu trắng của chăn mền, còn nhìn thấy quần áo bệnh nhân trắng xanh đan xen trên người mình cùng với cô em họ Mina đang ngồi phía bên dưới giường anh làm bài tập.
Mina dường như đã nhận ra điều gì, nghiêng đầu sang nhìn về phía Karen. Khi nhìn thấy Karen đã mở mắt tỉnh lại, cô ngay lập tức che miệng lại, hai mắt đẫm lệ.
Ngay lập tức,
Mina đá em trai Lunt, người cũng đang cùng ngồi làm bài tập với mình là Lunt ngã xuống.
“Anh tỉnh, Anh đã tỉnh rồi. Lunt mau đi gọi bác sĩ tới, gọi bác sĩ tới”.
“Được, được ạ”.
Lunt đứng từ dưới đất lên, bỏ lại bài tập về nhà ở đó, chạy nhanh ra phía bên ngoài phòng bệnh.
“Anh, anh hiện giờ vẫn ổn chứ?” Mina lo lắng hỏi thăm.
“Nước.... nước...”.
Karen cảm thấy bờ môi mình rất khô, là loại khô mà khi đưa tay lên sờ có thể trực tiếp sờ thấy da môi bong tróc
“Vâng ạ”.
Mina nhanh chóng mang tới một cốc nước, thả vào trong đó một cái ống hút rồi đưa đến bên miệng Karen.
Karen cắn ống hút, bắt đầu uống nước.
Sau khi uống xong,
Karen hé miệng.
Mina đến cầm chiếc khăn ướt lên, giúp Karen lau mặt.
Lúc này, Lunt đưa bác sĩ tới.
Trước tiên bác sĩ kiểm tra tình trạng cơ thể của Karen, sau đó mở băng vết thương ở ngực kiểm tra vết thương và gật đầu mỉm cười:
“Chàng trai trẻ, không sao rồi, mặc dù vết thương sâu nhưng lại không ảnh hưởng đến lá lách, cậu cực kỳ may mắn, thật đó.”
Karen khẽ gật đầu,
Bác sĩ yêu cầu y tá thay băng, sau khi hoàn tất, bác sĩ nói với Karen:
“Chú ý nghỉ ngơi, bây giờ cậu đã tỉnh lại rồi thì theo dõi thêm hai ngày nữa là có thể xuất viện”.
“Cảm ơn bác sĩ”. Mina thay mặt Karen cảm ơn.
“Không có gì.”
Bác sĩ và y tá rời đi.
Karen chống hai tay cố gắng ngồi dậy.
Mina và Lunt thấy thế mỗi người một bên hỗ trợ để giúp Karen ngồi dậy, ngay sau đó đem hai cái gối đầu xếp ở sau lưng Karen, cuối cùng anh cũng có thể dựa vào.
“Mina, anh đã ngủ bao nhiêu lâu rồi?”
“Hai ngày. Bác sĩ nói rằng anh bị mất máu quá nhiều”.
“Ừm”.
Karen nhẹ nhàng cử động cổ mấy lần, chỉ cần không động vào vết thương trên ngực, còn lại việc hoạt động không có gì đáng ngại.
“Chú cảnh sát, nơi này là phòng bệnh, không được hút thuốc”.
“Tôi không có hút thuốc, tôi hút tẩu cơ mà.”
“Hút tẩu cũng không được”.
“Tôi không châm thuốc nữa, cháu tránh ra đi”.
Cảnh sát trưởng Duke đi vào. Sau khi đi vào xong liền trực tiếp cười to “haha”:
“Tôi vừa mới tới bệnh viện, lập tức nghe tin cậu đã tỉnh rồi.”
“Cảnh sát trưởng...”
Cảnh sát trưởng Duke kéo một cái ghế đến cạnh bên giường bệnh của Karen ngồi xuống.
“Cậu nói không sai, không sai một chút nào hết, hung thủ thật sự là rất ngu ngốc, nếu như không phải chúng ta mất quá nhiều thời gian để điều tra danh tính của nạn nhân trước tiên thì hung thủ đã sớm bị phát hiện ra”.
Karen nhìn cảnh sát trưởng Duke nói:
“Bà Hughes...”
“Rất xin lỗi, khi tôi đưa đội cảnh sát đến nhà hỏa táng Hughes thì cậu đã bị trói
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền