Chương 85: Không có tư cách (2)
“Tôi đã nghe bác sĩ nói về tình trạng của cậu rồi, cậu không có vấn đề gì nghiêm trọng, tĩnh dưỡng cho tốt là được”.
Nói xong, cảnh sát trưởng Duke đưa tay ra vỗ nhẹ vào mặt Karen:
“Điều quan trọng nhất là khuôn mặt này vẫn ổn, cảm tạ trời đất.”
Karen quay đầu đi, cạn lời với cảnh sát trưởng Duke
“Ha ha ha” Cảnh sát trưởng Duke đứng lên “Lệnh truy nã đã được ban ra, do vụ án này vẫn chưa bị phóng viên phanh phui cho nên áp lực với đồn cảnh sát chúng tôi không lớn. Nhưng mà tôi vẫn mong cậu chăm sóc bản thân cho tốt, tôi rất ấn tượng với một loạt các phân tích của cậu, sau này chúng ta sẽ thảo luận nhiều hơn.
“Vâng”
“Vậy thì tôi đi trước đây.”
Cảnh sát trưởng Duke là người thiếu kiên nhẫn, nên cũng không giúp anh gọt táo.
Tuy vậy, cảnh sát trưởng Duke vừa mới bước ra ngoài:
“Ơ, sao các người lại đến đây?”.
“Chúng tôi đến hỏi tình hình.” Giọng người đàn ông nói
“Có gì mà hỏi vậy?”
“Chúng tôi cũng không muốn đến, nhưng mà đây là nhiệm vụ của chúng tôi”. Giọng người phụ nữ nói
Rất nhanh,
Một người đàn ông mặc áo khoác len màu xám có mũi khoằm bước vào, sau lưng anh ta là một người phụ nữ mặc váy xám.
Hai người này, Karen rất có ấn tượng.
Ngày hôm đó, khi đi ra khỏi phòng khiêu vũ Hoàng Quan bắt taxi, anh đã tình cờ gặp họ vừa bước xuống xe, người phụ nữ váy xám cũng đang nói về chuyện “Dị Ma”.
Người đàn ông mũi khoằm đưa giấy tờ tùy thân ra lắc lắc trước mặt Karen.
Trước khi Karen có thể đọc rõ hết nội dung trên giấy tờ, hắn ta gập người ngồi xuống.
Cảnh sát Duke đứng ở cửa phòng bệnh, quan sát tình hình bên trong.
“Cậu Karen phải không? Trước hết, mừng cậu đã tỉnh, chúc cậu mau chóng bình phục”.
“Cám ơn”.
Karen nhận ra người đàn ông mũi khoằm đang nhìn mình kể từ lúc hắn ta đặt ánh mắt lên người anh, ngón tay, cổ họng và mắt anh. Hắn ta đang chú ý đến những chuyển động cơ thể dù là nhỏ nhất của anh.
Thật không may cho hắn, anh cũng là chuyên gia trên lĩnh vực này.
Thêm nữa, vào tối hôm đó khi anh đối mặt với Alfred, cái cảm giác bị “soi mói” này, tên mũi khoằm trước mặt anh không thể nào so bì được.
“Cậu Karen, chúng tôi muốn hỏi cậu, trong lần trước tiếp xúc với bà Hughes, cậu có thấy điểm gì khác lạ ở bà ta không?
Mặt Karen trông rất buồn cười lại hỏi:
“Bà ta đánh tôi một cách bình thường hay khác thường á?”
“Không, ý tôi không phải vậy, ý tôi là, ngoài phương diện bà ta là hung thủ, cậu có thấy bà ta có điểm gì khác thường không”.
“Có”.
Nghe xong câu trả lời này, ánh mắt của mũi khoằm nheo lại, người phụ nữ sau lưng hắn ta cũng lấy sổ ra ghi chép.
Karen nghiêm túc trả lời:
“Làm một hung thủ, bà ta thật quá ngu”.
“Phốc xì hì hì”
Cảnh sát Duke đứng ở cửa, cười như tiếng lợn kêu.
Mũi khoằm khẽ hé miệng, có vẻ như đang sắp xếp lại lời nói. Một lúc sau, hắn ta hỏi:
“Ý của tôi là, liệu rằng bà ta có làm điều gì bất thường. Ví dụ như lúc bà ta hành hung cậu, vẻ ngoài hay giọng nói của bà ấy có giống như một người khác hẳn không?”
Trong tâm trí của Karen hiện lên những sự thay đổi lúc bà Hughes tự sát và những lỗ đen lập tức xuất hiện.
Tuy nhiên Karen vẫn lắc đầu
“Ông là...”
“Cậu có thể gọi tôi là Roddy”.
“Đúng vậy, ông Roddy, tôi biết ông muốn hỏi tôi điều gì, câu hỏi của ông làm tôi thấy thật
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền