Chương 96: Cậu ăn trộm tiền của tôi à? (4)
Ở khu VIP phòng bệnh mà Karen đang nằm, có thể đặt đầu bếp chuyên môn của bệnh viện làm thực đơn đặc biệt, tất nhiên sẽ không có món nào đặc biệt.
"Meo."
"Cá khô chiên."
"Chà, được rồi."
"Meo."
"Bánh pudding."
"Được, được rồi."
"Meo."
"Sữa dê."
"Được rồi, còn gì nữa không?"
"Cơm cà ri, không cần trái cây."
“Phải ăn trái cây.” Tina nghiêm túc nói.
"Được rồi được rồi."
"Sau khi anh chuẩn bị xong, tôi sẽ chuyển đồ tới."
"Cảm ơn, vất vả cho cô rồi."
Sau khi Tina rời đi, Pall thỏa mãn nằm ở trên giường, vẫy vẫy đuôi và nói:
"Karen, nếu như sau này mỗi ngày cậu có thể giúp ta gọi món và không để ta tiếp tục ăn món đồ ăn cho mèo chết tiệt đó, ta sẽ thay đổi cách nhìn của ta về cậu."
"Cô không phải là không biết nói chuyện sao?"
“Cậu là ngoại lệ. Nếu như ta nói chuyện với những người khác trong gia đình mà để Dis biết chuyện, chắc chắn Dis sẽ giết ta."
"A, tôi mua cho cô một chút đồ ăn được không?"
"Cậu thử nhìn xem một trăm năm ăn thức ăn cho mèo có cảm giác gì. Hơn nữa, chỉ cần cậu không tiếp tục cho ta ăn thức ăn cho mèo, cho dù cậu thực sự là pho tượng Tà Thần, trong mắt ta, cậu chính là một Tà Thần nhân từ.
"
Karen vuốt vuốt lỗ tai của mình và nói: "
Tôi thực sự nghe thấy cuộc đối thoại và tiếng kêu thảm thiết.
"
“Mau cầu nguyện cậu chỉ là nghe nhầm. Nếu chúng không phải là nghe nhầm, nó có thể là khúc dạo đầu cho sự mất mát. Đây là cách mà sự mất mát của một nhân viên thần chức bắt đầu."
"Tôi không phải là nhân viên thần chức."
"Cậu so với bọn họ còn nhạy cảm hơn. Thiên tài và tên điên đôi khi chỉ cách nhau một miếng cá khô."
Một giờ sau, bữa trưa đã đến.
Pall rất hài lòng, Karen đã ăn trái cây theo yêu cầu của Tina.
Vào buổi trưa, không có gì xảy ra.
Vào buổi chiều, không có gì xảy ra.
Lúc hoàng hôn, không có chuyện gì xảy ra.
Trời tối, nhưng vẫn bình yên vô sự như trước.
"Cậu vẫn chưa ngủ sao? Ngủ đủ giấc sẽ giúp cậu phục hồi sau chấn thương."
Pall nói.
"Tôi hiểu rồi."
"Còn có âm thanh không?"
“Không có nữa, từ trưa đến giờ thì không có nưa."
"Vậy là tốt rồi, không cần quan tâm nữa, đi ngủ đi."
Karen bước xuống giường và đi đến cửa phòng bệnh.
Qua lớp kính, có thể thấy bên ngoài không có bất kỳ dấu hiệu sinh hoạt nào ngoại trừ ánh đèn chỗ phòng trực của y tá.
Tuy nhiên, tiếp theo Karen vẫn kéo chiếc tủ phía sau cánh cửa, thuận tiện lấy một cây lau nhà trong phòng tắm cài vào tay nắm cửa.
Làm xong những thứ này, Karen nằm lại trên giường và nhắm mắt lại.
Vì buổi trưa anh không chợp mắt chút nào, Pall cũng nói rằng giấc ngủ giúp cơ thể phục hồi, quả nhiên đúng, cho nên nhắm mắt lại không được bao lâu Karen đã ngủ mất.
Ngủ ngủ.
Trong giấc mơ, anh dường như đã nghe thấy âm thanh "soạt soạt
" một lần nữa.
Anh lại nghe lầm lần nữa sao?
Cơn buồn ngủ dồn dập khiến Karen bài xích loại âm thanh này.
"
Tiền của tôi... Tiền của tôi... Tiền của tôi..."
Chết tiệt!
Trong lòng Karen mắng một tiếng và tiếp tục ngủ.
Âm thanh biến mất.
Nhưng âm thanh tiếp theo là âm thanh của sự ma sát, giống như âm thanh của ai đó đang sử dụng ngón tay của họ để đào thứ gì đó, cùng với tiếng bụi không ngừng rơi xuống bay tán loạn.
Karen không quan tâm, chỉ cần không phải là nói chuyện thì anh có thể chấp nhận, kiếp trước lúc lập nghiệp anh
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền