Chương 97: Bây giờ, ta ra lệnh triệu tập ngươi (1)
"A, cậu ăn trộm tiền của tôi à?"
Hai mắt của bà lão, tất cả đều là màu trắng đục ngầu, không nhìn thấy con ngươi.
Dưới ánh mắt chăm chú của bà ta,
Karen cảm thấy cả cơ thể mình như bị ném vào trong hầm băng, cảm giác lạnh lẽo thấu xương bắt đầu thấm da thịt của mình, ăn mòn vào tận xương cốt, cuối cùng, từ bốn phía, bao vậy trái tim của anh.
Ngay cả dòng tư duy vốn nên chảy xuôi như dòng nước, vào lúc này cũng như mặt nước sông bị đóng băng, bên dưới lớp băng nước vẫn chảy, nhưng đã “tách rời” ra khỏi bản thân.
Đây là một loại cảm giác rất kỳ lạ,
Bạn cảm thấy bạn vẫn là chính mình, nhưng bạn đã quên đi bạn là ai;
Bạn cảm thấy bạn còn có thể suy nghĩ, nhưng trên cơ bản bạn lại không nghĩ ra được gì.
Nếu như nói lần trước bởi vì Jeff mà bà Molly bước vào trạng thái “Bóng đè”, là một tầng của giấc mơ, như vậy lần này, đó là sự chia cắt linh hồn và ý thức từng bước một.
Nó không phải đang hù dọa bạn,
Cũng không phải đang đe dọa bạn,
Càng không phải đang tìm kiếm lỗ thủng trong nội tâm của con người để phóng đại nó lên, như tìm kiếm vết nứt trên một con đập để lợi dụng nó mà phá hủy nội tâm của bạn;
Chỉ trong khoảnh khắc đối mặt với nó, đã trực tiếp "Hóa đá" ý thức của bạn.
"Tiền của ta, là do cậu lấy đi, đúng hay không đúng?"
Khóe miệng của bà lão nở ra một nụ cười, chưa nói đến việc âm u đến cỡ nào, thậm chí còn có thể khiến người ta cảm thấy một loại cám giác hòa ái, nhưng loại cảm giác thị giác tương phản được tạo ra này, đủ để làm cho toàn thân người xem cảm thấy khó chịu.
Không phải Karen muốn đứng yên ngơ ngác tại chỗ như vậy, mà do anh đã mất đi cơ hội phản ứng;
Rõ ràng đang xảy ra trước mắt, dù chuyện này đang xảy ra trên chính cơ thể của bạn, nhưng bạn lại chỉ giống như là một người đứng xem;
Bức tranh nổi tiếng thế giới đang đặt trước mặt, lúc này bạn đang thưởng thức, lại không có cách nào đưa ra bất cứ đánh giá nào, bởi vì lúc này bạn đang đối mặt với chính nhân vật được vẽ trong bức tranh.
"Tiền của ta, cậu phải trả lại cho ta......"
Mặt của bà lão, nhích về phía sau;
Ngay sau đó,
Một cánh tay khô héo, từ trong hang ló ra, bắt lấy cổ Karen.
Nửa người trên của Karen bị treo ở ngoài giường như cũ, một bàn tay của anh vẫn như cũ chống xuống nền gạch dưới đất, nhưng anh cũng không có cách nào thay đổi tình huống lúc này, chỉ có thể cảm nhận được cảm giác lạnh buốt ở cổ.
Cái hang trước mắt lúc trước chỉ đủ chứa một khuôn mặt, vào lúc này bắt đầu không ngừng mà kéo dài, kéo dài, kéo dài, từ từ biến thành một cái vực sâu, mà anh, thì giống như là một cái tế phẩm, sắp được dâng lên.
"Tiền của ta... Tiền của ta..."
Gạch men sứ, bắt đầu hòa tan, giống như là sô cô la đang tan chảy, ván giường, cái bàn, những gì trong tầm mắt có thể nhìn thấy, đều đang từ từ hóa lỏng, thân thể của Karen theo đó, cũng đang từ từ hòa lẫn vào nhịp điệu chuyển động này.
Cái hố này,
Dường như đang muốn hút tất cả những thứ bên ngoài vào.
Đúng lúc này,
Có một thứ gì đó đen xì bước đến trước Karen, từ trên giường rớt xuống, nhìn thấy nó sắp bị cái hố đen này hút vào trong, cái thứ đen xì này, bỗng nhiên chuyển động.
"Meo! ! !
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền