ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ta Có Một Cái Quan Tài Hoàng Kim

Chương 376. Mưu kế

Chương 376 : Mưu kế

Nghe câu hỏi của người đánh cá, Tô Bạch có chút bối rối.

Hắn không hiểu tại sao người đàn ông này lại nói điều này với mình.

Không lẽ đối đối phương có liên quan gì đến mình sao?

Tô Bạch nhớ lại một hồi, nhưng không tìm thấy ký ức phù hợp.

Đây là người sống lại cấp Giao đầu tiên mà hắn gặp được.

Hắn không thể có sự giao thoa gì với đối phương.

“Nếu là ta, ta sẽ hận.” Tô Bạch nhìn người đánh cá: “Dẫu sao người chết đi cũng là thân nhân của mình, trong lòng sinh ra sự oán trách là điều không thể tránh khỏi.”

“Ồ, là như thế à?” Người đánh cá hỏi.

“Ừ.” Tô Bạch gật đầu, sau đó lại nói: “Nhưng theo quan điểm đạo đức chính thống, nếu nếu như đối phương không thể cứu được, hoặc vì những lý do khác mà không thể cứu người. Vậy thì ngươi không cần phải oán hận đối phương, dù sao thì đây không phải là cái kết mà đối phương mong muốn.”

Lúc này, hắn đang nhớ lại chuyện trước đây khi mình gặp Cao Tường cứu Ninh Huyên, hắn cũng không cứu được một người phụ nữ.

Khi đó, Tô Bạch đã tận mắt chứng kiến cảnh chồng người kia suy sụp.

Thậm chí sau đó, hắn thường thấy người đàn ông trung niên nằm gục trên đường phố trong chợ số 76, mặc kệ bụi bẩn dưới đất, trong lòng chỉ có suy nghĩ về cái chết.

Có đôi khi hắn sẽ nghĩ, nếu lúc ấy mình cứu được hai người cùng một lúc thì tốt.

Tuy nhiên, mặc dù những gì xảy ra với người đàn ông trung niên rất giống với những gì kim chủ này nói, nhưng Tô Bạch không nghĩ người đàn ông trung niên đó lại là kim chủ trước mắt.

Suy cho cùng, người này là người này, người đó là người đó.

Một người là người sống lại cấp Giao, một kẻ là người bình thường.

Và hai người họ không tương đồng với nhau về hình thể và giọng nói.

Hoàn toàn không liên quan gì đến nhau.

“Là thế ư.” Người đánh cá nghe câu này, không khỏi ngừng lại một chút, gật đầu: “Phân tích của ngươi rất có lý, cảm tình của mỗi người cùng sự tình thực tế là hai chuyện khác nhau. Phải tách riêng hai chuyện này.”

Nói đến đây, giọng nói của hắn có chút ý cười: “Ta thấy ngươi có chút căng thẳng, ngươi sợ ta lắm à?”

“Ừ.” Tô Bạch trả lời.

Trước mặt người thông minh, không cần thiết phải giả ngu.

Nếu không, đó là ngươi đang coi đối phương như kẻ ngu.

“Ngươi cảm thấy, cái thứ như người sống lại có nên tồn tại không?” Nghe vậy, người đánh cá mỉm cười và hỏi.

Nghe vậy, lông mày Tô Bạch cau lại.

Nếu căn cứ theo suy nghĩ của hắn, người sống lại hiển nhiên là không nên tồn tại.

Mặc dù vì năng lực đặc thù của bản thân mà hắn có được sức mạnh, tiền bạc và địa vị.

Tuy nhiên, nếu Tô Bạch được lựa chọn, hắn hy vọng bản thân và cha mẹ được sống an toàn hơn.

Nếu như không có người sống lại, thì cái chết của cha mẹ hắn sẽ không xảy đến.

Tuy rằng, nếu không có người sống lại, có thể hắn sẽ không tồn tại.

Nhưng đối với hắn, thà rằng cha mẹ mình còn sống vẫn hơn.

Đó là hai người quan trọng nhất trong cuộc đời hắn.

“Ngươi đang lưỡng lự gì vậy?” Người đánh cá quay đầu lại, đối mặt với Tô Bạch.

Tô Bạch nhìn đối phương, nhưng vẫn không thấy được gương mặt hắn.

Hắn suy nghĩ một lúc rồi nói: “Sẽ tốt hơn nếu trên thế giới này không có người sống lại.”

Người đánh cá phía trước đột nhiên cười nói: “Nhưng địa vị, tiền bạc, quyền lực hiện giờ của ngươi đều có được do thế giới có người sống lại. Đến

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip