Chương 377 : Khế văn
Đối phương rời đi, nhưng tâm trạng của Tô Bạch vẫn chưa bình tĩnh lại.
Lần này gặp được một kẻ hư hư thực thực là kim chủ, nghe những lời điên rồ của đối phương, hắn không biết chuyện này là tốt hay là xấu.
Đối phương muốn giết người sống lại, đó là một điều tốt.
Bởi vì bản thân Tô Bạch cũng không có ấn tượng tốt về người sống lại.
Nhưng với loại tính cách đó của đối phương, khi giết một người sống lại, liệu hắn có quan tâm đến tính mạng của những người bình thường?
Nên biết, Đồ Long Bộ đều cố gắng giết người sống lại trong trường hợp không ảnh hưởng quá nhiều đến cuộc sống của người bình thường.
Bọn họ quan tâm đến tính mạng của người bình thường.
Bởi vì đời trước bọn họ phần lớn đều là cảnh sát hoặc bộ đội.
Bọn họ đến từ chính những người bình thường.
“Phù…” Tô Bạch lắc đầu, không nghĩ đến những chuyện này nữa.
Bây giờ, hắn không cần phải nghĩ về những điều đó.
Với thực lực hiện giờ, nghĩ những chuyện này chỉ gây thêm phiền toái cho bản thân.
Sau đó, Tô Bạch đi về phía đuôi tàu, bắt đầu điều khiển thuyền đi về huyện Bình Nguyên.
Dọc đường vô cùng tĩnh lặng, đến xế chiều, hắn đã đến huyện Bình Nguyên.
Sau khi đến đây, chuyện đầu tiên Tô Bạch làm là tìm nhà dân xin ngủ lại, sau đó gọi Lý Tàng và Dư Linh từ thế giới khác về.
“Ngươi tra giúp ta, những ai có nghiên cứu về khế văn.” Sau khi Lý Tàng đi ra, Tô Bạch lập tức nói.
Hiện giờ hắn vô cùng muốn tìm người phân tích nội dung của hàng chữ đó.
Điều này rất quan trọng đối với chuyện tương lai hắn có thể sử dụng được linh kim hay không.
“Được.” Lý Tàng cũng thấy được sự gấp gáp của Tô Bạch, hắn lấy điện thoại di động ta, bắt đầu tìm kiếm.
“Hiện giờ, trong Liên Bang có ba người có kiến thức sâu sắc nhất về khế văn. Trong đó, người nghiên cứu khế văn dài nhất là Tư Mã Khải, 71 tuổi, đã nghiên cứu khế văn bốn mươi năm mươi năm, bây giờ đang đảm nhiệm vị trí giáo sư Trường đại học triết học tại thủ đô, có điều cách đây một khoảng thời gian, hắn đã đến Học viện Khải Đức của ngoại Liên Bang trao đổi học thuật.”
“Hai người khác, một người tên Vương Tuyết Viện, 67 tuổi, trước mắt đang làm giáo sư Khoa Văn học tại Trường đại học Nam Tĩnh, nàng từng nhiều lần công bố luận văn về khế văn, và xuất hiện trên nhiều tạp chí văn học, nhưng trước đó không lâu nàng cũng đã đến Học viện Khải Đức.” Lý Tàng rủ rỉ nói ra những thứ mình điều tra được.
Nghe thấy những gì hắn nói, chân mày Tô Bạch từ từ cau lại.
Hai người có thành tựu sâu nhất về khế văn lại cùng đến Học viện Khải Đức, điều này khiến hắn cảm thấy có điều gì đó không ổn.
Chẳng lẽ đã có rất nhiều người chú ý đến loại chữ khắc trên bia đá đó thế sao?
“Vậy người còn lại thì sao? Hắn cũng đến Học viện Khải Đức?” Tô Bạch hỏi.
Hắn đã nghe đối phương nói là có ba người.
“Không.” Lý Tàng lắc đầu, sau đó do dự nói: “Nhưng, người thứ ba này so với hai người đầu tiên có chút khác biệt.”
“Khác?” Tô Bạch có chút thắc mắc.
“Ừ.” Lý Tàng gật đầu: “Hai người đầu tiên có danh tiếng lớn trong giới về khế văn. Nhưng người thứ ba này thì khác. Danh tiếng của hắn trong giới vẫn luôn bình thường, không quá nổi bật.”
“Là vì trình độ khế văn của hắn không tốt sao?” Tô Bạch hơi cau mày.
Nếu đúng như vậy, có thể hắn sẽ phải đến ngoại Liên Bang một chuyến.
“Không.” Biểu
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền