Chương 87 : Khắc chế
“Cái gì?” Lão Miêu nghe vậy thì ngớ người ra, sau đó cũng cảm giác ra cái gì, sắc mặt bỗng nhiên thay đổi.
Nhìn thấy phản ứng của đối phương, Tô Bạch như có điều suy nghĩ, chắc là cảm giác của đối phương không bằng hắn.
Vừa rồi hắn đã cảm giác được hai người bị giết chết, bọn họ đều bị cắt cổ, thậm chí trang bị phòng ngự trên cổ bọn họ cũng chẳng có tác dụng gì.
Sau khi lột xác, thực lực của đối phương mạnh hơn rất nhiều.
Cũng chính lúc này, Tô Bạch đột nhiên cảm giác được cái gì, lập tức chạy về một hướng.
Nhìn thấy động tác của hắn, Lão Miêu khẽ giật mình, sau đó lắc đầu nói: “Ôi, phiền toái rồi.”
Sau đó hắn định bụng đuổi theo.
Nhưng lúc này lại xuất hiện động tĩnh, một tràng tiếng bước chân vang lên, Lý Thanh Trúc bỗng nhiên từ trong phòng xông ra.
Lý Thanh Trúc lúc này không giống như lúc trước, lúc này đầu tóc quần áo của nàng đều vương một luồng băng sương, giống như mới đi ra từ trong hầm băng, sắc mặt lạnh giá, trong mắt tràn đầy sát khí.
Nàng vừa xuất hiện, nước trên mặt đất lập tức đông thành băng, xung quanh trở nên vô cùng lạnh lẽo.
Nhìn thấy Lý Thanh Trúc xuất hiện, Lão Miêu cũng không chậm trễ, lập tức vỗ tay cái bộp, sau đó, Lý Thanh Trúc lộ vẻ mờ mịt, ngây ngốc đứng yên tại chỗ.
“Mơ một giấc mơ đẹp đi.” Lão Miêu lắc đầu, sau đó cơ thể khẽ di chuyển, chạy nhanh về nơi xa.
Cùng lúc đó, hắn gọi một cú điện thoại cho Quản gia.
“Quản gia, bây giờ một mình Tô Bạch đang đuổi theo người sống lại cấp Xà kia, ngươi mau gọi hắn trở về đi.” Lão Miêu vừa chạy vừa nói.
“Hắn là một thành viên của Ảnh Tử, ngươi nên tin tưởng hắn.” Tiếng Quản gia từ đầu bên kia truyền đến, trong giọng điệu mang theo bình tĩnh.
Nghe thấy lời của đối phương, Lão Miêu khẽ giật mình, lại lắc đầu nói: “Ta hiểu lời ngươi nói, nhưng nhóc con này còn quá nhỏ, ta hơi không yên lòng về hắn, nếu mất một Ảnh Tử như thế, vậy thật sự là một tổn thất vô cùng lớn, bây giờ ngươi mau mau liên hệ với hắn, dặn hắn đừng đuổi theo.”
“Rất có thể bây giờ hắn đang chiến đấu rồi, ngươi chắc chắn muốn ta gọi điện thoại vào lúc này sao?”
Lão Miêu nghe vậy thì chìm vào im lặng, hắn cũng hiểu rõ rằng khi chiến đấu không thể phân tâm.
Sau đó hắn lại nói: “Được rồi, nếu đã như vậy, ngươi gửi vị trí của hắn cho ta, bây giờ ta đi tìm hắn.”
“Lão Miêu, ngươi không có quyền đòi vị trí của thành viên khác.” Quản gia thản nhiên nói: “Cho dù ngươi là người dẫn đường của Tô Bạch cũng không được, các ngươi đều bình đẳng.”
“Ngươi…” Lão Miêu hơi tức giận: “Rất có thể bây giờ hắn đang ở vào nguy cơ sống còn, nếu ta không đi giúp đỡ, rất có thể hắn sẽ chết.”
“Ta nói rồi, ngươi nên tin tưởng hắn.” Quản gia nói tiếp.
Lão Miêu lắc đầu: “Được rồi, ngươi cứ coi như là ta quan tâm thái quá đi.”
Nói xong hắn cúp điện thoại, cái mũi khẽ run run, sau đó đuổi về một hướng.
Dọc đường đi, hắn cũng cảm thấy hơi phiền muộn, vốn dĩ lần này là để nâng cao kinh nghiệm xử lý người sống lại cho Tô Bạch, nhưng nào ngờ lại gặp phải loại chuyện thế này.
Mà cũng chính trong khoảng thời gian này, Tô Bạch đã đuổi kịp Diêu Thiếu Bân rồi.
Hắn đứng trên đống hoang tàn, nơi này là một công trình kiến trúc bị bỏ hoang chồng chất đầy rác rưởi.
Lúc này, cách hắn không xa đang có một ‘bé trai’ đang nhìn chằm chằm
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền