Chương 88 : Thu hoạch ngoài ý muốn
Hơn nữa, trước đó Tô Bạch đã biết đối phương dùng dao rọc giấy, tất nhiên đã nghĩ xong nên đối phó đối phương như thế nào rồi.
Dao rọc giấy là dao vô cùng sắc bén, đây là thuộc tính duy nhất của loại dao này.
Mà đây cũng là khuyết điểm của dao rọc giấy này.
Sắc bén dễ làm người ta bị thương, nhưng trừ phi cắt vào động mạch chủ, nếu không sẽ rất khó giết người.
Vì vậy, Tô Bạch lợi dụng điểm này, chủ động chờ đối phương công kích, dùng vết cắt trên người để dự đoán vị trí tấn công kế tiếp của đối phương.
Tương tự, Tô Bạch căn cứ vào vị trí tấn công của đối phương để dự đoán vị trí của tay đối phương, giơ búa đập vào tay đối phương, sau đó phế bỏ đối phương.
Bây giờ hắn tăng thêm Mặt Thú, lực lượng khoảng chừng 4.5 điểm thuộc tính, có thể thoải mái dùng búa nhổ đinh đập xương cốt người ta nát bấy.
“Alo.” Tô Bạch cầm điện thoại di động lên, gọi điện thoại cho Quản gia: “Bây giờ ta đã khống chế được người sống lại này, bước tiếp theo nên làm như thế nào?”
Nghe thấy lời của đối phương, Quản gia im lặng một lát rồi nói: “Tiếp theo ngươi đi ra khỏi đống hoang tàn ngươi đang đứng, đi bộ hai cây số về phía đông, nơi đó có một công viên, bên cạnh chòi nghỉ mát của công viên có một chiếc xe hơi, vật phong ấn ở ngay trong cốp sau xe hơi, đựng bên trong một chiếc rương vàng. Chờ đến nơi rồi, sau khi ngươi mở rương vàng ra, giết đối phương là được. Đúng rồi, rương vàng là thứ để phong ấn vật phong ấn, tuyệt đối không được phá hỏng, hơn nữa không được cậy vàng trên rương, đây là chuyện rất đáng khinh.”
Tô Bạch nghe vậy thì hơi cạn lời, chẳng lẽ người cậy vàng này chính là Lão Miêu, dù sao đối phương xài tiền như nước, rất giống một tên nghèo.
Hắn ừ một tiếng rồi cúp điện thoại, sau đó giơ một tay nhấc chân Diêu Thiếu Bân lên, giống như kéo một con chó chết, đi về hướng kia.
Trên đường có nhiều chỗ gập ghềnh, Diêu Thiếu Bân không ngừng phát ra tiếng kêu thảm thiết và tiếng mắng chửi.
Nhưng Tô Bạch làm như mắt điếc tai ngơ, vẫn cứ kéo đối phương đi về chỗ kia.
Chưa đến hai mươi phút, hắn đã đến một công viên bỏ hoang.
Trong công viên bỏ hoang này có một số công trình bỏ hoang, xung quanh đều là gập ghềnh mấp mô, cỏ dại mọc thành bụi, rõ ràng đã rất lâu rồi không có ai đến nơi này.
Thậm chí bên cạnh nơi này còn có một căn nhà rộng rãi cũ kỹ, bên trong trống huơ trống hoác, khiến người ta nhìn mà sợ hãi.
Mà ở nơi này có một chiếc xe con mới tinh, không hề phù hợp với hoàn cảnh xung quanh.
Tô Bạch đi đến bên cạnh xe con, quả thật nhìn thấy một chiếc rương vàng ở cốp sau xe con.
Chiếc rương vàng này vô cùng xinh đẹp, nơi nắp đậy vô cùng chặt chẽ, hẳn là được chế tạo đặc biệt, giá trị không nhỏ.
“Ta phải chết sao?” Lúc này, Diêu Thiếu Bân đột nhiên hỏi một câu.
“Đúng vậy, ngươi phải chết.” Tô Bạch thản nhiên trả lời.
“Nhưng ta không muốn chết.” Diêu Thiếu Bân chảy nước mắt.
Sắc mặt Tô Bạch lạnh như băng, nói: “Những người ngươi giết cũng không muốn chết!”
“Bọn họ đáng chết!!! Dựa vào cái gì mà bọn họ có thể có được thứ ta không có chứ!!!” Sắc mặt Diêu Thiếu Bân dữ tợn, tức giận hét lên: “Ngươi có biết ta sống khổ thế nào không? Ta căn bản không muốn sinh ra trên thế giới này, là đôi gian phu dâm phụ kia đưa ta đến thế
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền