Chương 1052: Đại kết cục giang hồ cười dài một tiếng
Trình Đại Lôi và Lý Uyển Nhi rời khỏi thành Trường An trong đêm. Ra đến ngoại thành, hắn mới rảo bước chậm lại. Dù sao cũng đã chịu không ít tra tấn trong thiên lao, vết thương cũ trên người giờ vẫn chưa lành hẳn. Lý Uyển Nhi sánh bước bên cạnh, hai người song hành, bước chân đều rất thong thả.
Đêm nay không trăng cũng chẳng có sao, bốn bề tối đen như mực. Nhưng vì có hai người bên nhau, dẫu bước đi trên con đường tăm tối cũng không cảm thấy cô độc.
"Chúng ta đi đâu bây giờ?"
Lý Uyển Nhi hỏi.
"Không cần vội, cứ thong thả mà đi, chuyện sau này để sau hãy tính."
Đế quốc tuy lớn, nhưng bên ngoài đế quốc, thế giới còn rộng lớn hơn nhiều. Hai người giờ đây có rất nhiều thời gian, có thể ung dung khám phá biết bao vùng đất mới.
Bỗng nhiên, một con hắc ngưu (trâu đen) hung tợn từ trong bóng tối lao ra. Chính là con trâu của Trình Đại Lôi. Nó nhào đến bên cạnh hắn, hí hửng dụi đầu vào người. Trình Đại Lôi mỉm cười, đỡ Lý Uyển Nhi lên lưng trâu. Con hắc ngưu này hắn vẫn luôn để bên ngoài thành Trường An, vì nó rất thông nhân tính nên cũng không lo bị lạc. Giờ đã có cước lực, hai người có thể đi đến nhiều nơi hơn nữa.
Cộp cộp cộp...
Tiếng vó ngựa dồn dập vang lên từ phía sau, một đội người ngựa đang từ thành Trường An đuổi ra.
Lý Uyển Nhi ngoảnh đầu nhìn lại, thấy ánh đuốc rực sáng cả một góc trời đêm. Nàng kinh hãi:
"Chẳng lẽ Lục ca vẫn không chịu buông tha cho chúng ta?"
Trình Đại Lôi cũng ngẩn ra, nói:
"Không thể nào. Nếu muốn động thủ, trong hoàng cung chính là cơ hội tốt nhất, đâu cần phải đợi chúng ta ra khỏi thành rồi mới phái người truy sát."
Đội nhân mã này do Lý Hành Tai phái tới, người dẫn đầu là Tống Du Cừ. Hắn dừng ngựa ở khoảng cách chừng hai trăm bước, nhảy xuống ngựa, hướng về phía Trình Đại Lôi hành lễ.
"Truyền khẩu dụ của Thánh thượng!"
Tống Du Cừ cất cao giọng hô:
"Núi cao đường xa, kính xin Trình đương gia bảo trọng!"
"Núi cao đường xa, bảo trọng."
Trình Đại Lôi cũng xoay người lên lưng trâu, dần dần khuất vào màn đêm. Phía sau, thanh âm vẫn còn vang vọng giữa đồng không mông quạnh:
"Núi cao đường xa, bảo trọng."
...
Kể từ ngày đó, không một ai còn gặp lại Trình Đại Lôi nữa.
Đương nhiên, với nhiều người, Trình Đại Lôi đã sớm chết ở Thanh Ngưu sơn. Một số ít người biết được bí mật thì giờ đây cũng chẳng rõ tung tích của hắn. Có người nói từng thấy hắn trên biển, chèo thuyền du ngoạn đến những dị quốc tha hương. Cũng có kẻ bảo đã gặp hắn ở Giang Nam, sống bằng nghề chài lưới tại chốn phồn hoa cẩm tú...
Truyền thuyết dẫu sao cũng chỉ là truyền thuyết, hướng đi thật sự của Trình Đại Lôi không ai hay biết. Nhưng dù thế nào đi nữa, Trình Đại Lôi đã hoàn toàn biến mất khỏi thế gian này. Về sau, đế quốc lại xảy ra rất nhiều chuyện, nhưng đã không còn liên quan gì tới hắn.
Cuộc chiến giữa Kinh châu và Ích châu nhanh chóng kết thúc. Lưu Bi, Quan Ngư, Trương Phì khải hoàn trở về. Tại thành Trường An, Lý Hành Tai đã tổ chức một yến tiệc linh đình để mừng công cho họ. Cả ba người đều được phong vương, chỉ là đất phong cách xa vạn dặm, e rằng lúc sinh thời khó có cơ hội gặp lại.
Trải qua chiến loạn liên miên, nhân tâm đế quốc dần yên ổn, cũng không còn ai ôm mộng tranh bá thiên hạ nữa. Cứ thế qua hai ba năm, đế quốc đã
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền