ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ta Có Một Sơn Trại

Chương 107. Một người tốt

Chương 107: Một người tốt

Thanh Ngưu sơn có năm mươi mấy sơn trại, tính cả lão nhân và hài tử, cũng có hơn năm ngàn sơn tặc. Cáp Mô trại tuy có mấy vạn cân lương thực, nhưng so với hơn năm ngàn cái miệng ăn này, cũng chỉ như muối bỏ bể, không thể nào nuôi sống nổi.

Tô Anh dẫn Trình Đại Lôi vào một gian phòng trong hậu viện. Hỏa lô được nhóm lên, trong phòng mới dần dần ấm áp. Trình Đại Lôi cởi áo choàng, khoanh chân ngồi xuống giường.

"Sao ngươi lại muốn xen vào chuyện này?"

Tô Anh hỏi.

"Mỗi ngày đều có người chết ngay trước mắt, nếu không thấy thì thôi, đã thấy rồi thì không thể làm ngơ được."

Tô Anh nhìn chằm chằm vào mặt Trình Đại Lôi một lúc lâu, đoạn rót đầy ly trà trước mặt, thong thả nói:

"Lạc Diệp thành không có lương thực mà ngươi muốn."

"Không có lương thực?"

Trình Đại Lôi mở to mắt.

"Xích địa thiên lý, không chỉ Lạc Diệp thành, mà toàn bộ U Châu đều không có lương thực ngươi cần. Hơn nữa, giá lương thực hiện giờ tăng vọt, dù có tiền ngươi cũng không mua nổi."

"Ta có thể cướp chứ?"

"Cướp một hai trăm vạn cân lương thực ư?"

"E là không thực tế."

"Ha ha."

"Lẽ nào thật sự hết cách rồi sao?"

Trình Đại Lôi thở dài.

"Cũng không phải là không có cách, chỉ là người thường không làm được mà thôi."

"Thật ra con người ta ngoài việc tuấn tú một chút, cũng rất..."

"..." Tô Anh im lặng.

"... Thứ duy nhất trong sơn trại của ngươi có thể đổi lấy lương thực chính là ớt. Lạc Diệp thành tại U Châu bất quá là một nơi nhỏ bé, U Châu tại đế quốc cũng là nơi nhỏ bé. Toàn bộ đế quốc vốn là đông bần tây quý, nam phú bắc tiện. Muốn đổi lương thực, phải đi về phía nam."

Tô Anh dùng ngón tay nhúng vào chén trà, vẽ một đường trên mặt bàn, cuối cùng dừng lại ở một điểm, viết xuống hai chữ: Dương Châu.

Dương Châu thục, thiên hạ túc. Từ xưa đến nay, Dương Châu luôn là kho lúa của thiên hạ.

"Từ đây đến Dương Châu bao xa?"

"Xuyên qua Ký Châu, Duyệt Châu, Dự Châu, đi chừng ba đến năm tháng là có thể tới nơi."

Trình Đại Lôi im lặng nhìn Tô Anh, vẻ mặt rõ ràng đang nói: Ngươi không phải đang nói nhảm đấy chứ? Đợi ta quay về, người đã chết đói gần hết rồi.

"Đó là đi đường bộ. Lạc Diệp thành ven biển, có thể đi đường thủy, thuận gió năm ngày là tới, một chuyến đi về áng chừng nửa tháng."

"Mười lăm ngày sao?"

Trình Đại Lôi ngẫm nghĩ:

"Xem ra cũng chỉ còn cách này."

"Đây là trong trường hợp mọi chuyện thuận lợi. Nhưng biển cả sóng dữ, phong ba biến ảo khôn lường, lại còn hải tặc, giang phỉ, thổ hào địa phương... Sơ sẩy một chút là có đi mà không có về. Đã từng có không ít người đi con đường này, nhưng đều là cửu tử nhất sinh."

Trình Đại Lôi ngồi thẳng dậy, vơ lấy áo choàng trên giường:

"Vậy quyết định thế đi. Ngươi giúp ta chuẩn bị một chiếc thuyền lớn, tối nay ta cần dùng."

Bước ra khỏi phòng, tiểu nhị và đầu bếp trong viện đều có mặt. Cứ đến mùa đông, việc làm ăn cũng trở nên ảm đạm, nói chung gần đây bọn họ đều rất nhàn rỗi.

"Đại đương gia, đi ngay sao? Không ở lại thêm chút nữa à?"

"Đi, đi, không nghỉ được nữa rồi."

Trình Đại Lôi rời khỏi Lạc Diệp thành, một mạch phóng ngựa về Cáp Mô trại.

"Đại đương gia đi đâu về vậy, trời lạnh thế này?"

Trong Cáp Mô trại, mọi thứ vẫn diễn ra như thường lệ. Vì trời quá lạnh, ngay cả buổi luyện công hằng ngày cũng bị hủy bỏ. Trên võ đài chỉ lác đác vài

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip