ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ta Có Một Sơn Trại

Chương 72. Ta chính là Địa Đầu Xà

Chương 72: Ta chính là Địa Đầu Xà

Cổ ngữ có câu, oan gia lộ trách.

"Hạnh ngộ, hạnh ngộ."

Liêu Giáp hai tay ôm quyền.

"Dễ nói, dễ nói."

Gã mặt sẹo đáp lời.

"Đóng cửa!" Liêu Giáp bỗng nhiên vỗ bàn một cái:

"Lấy binh khí!"

Cửa chính ầm một tiếng đóng sập lại, tiểu nhị và đầu bếp trong tửu lâu đều đồng loạt vọt ra. Dao phay, ghế dài, chày cán bột đều trở thành vũ khí, ào một tiếng đã vây chặt gã mặt sẹo và Thanh Xà.

Gã mặt sẹo hơi sững người. Đây đâu phải là một tên lưu manh... rõ ràng là cả một đám lưu manh a!

"Các vị, muốn đánh cứ đánh! Nếu bọn ta mà hừ một tiếng, cứ coi như bọn ta là đồ nhát gan! Đánh chết cũng không cần các ngươi chôn cất. Nhưng nếu đánh không chết, thì mỗi một quyền, mỗi một cước đánh lên người bọn ta đều phải tính thành bạc."

Nói rồi, cả hai nằm rạp xuống đất, co người thành một cục, hai tay ôm lấy đầu.

Liêu Giáp đưa mắt nhìn về phía Tô Anh, Tô Anh chỉ khẽ lắc đầu với hắn. Đánh người, chung quy là không thể được, mở tiệm làm ăn, nào có cái lý đánh khách nhân bao giờ.

"Hai vị, đứng lên nói chuyện đi. Chuyện này định giải quyết thế nào?"

"Trong vòng ba ngày, đóng cửa dẹp tiệm, cút khỏi Lạc Diệp thành. Nếu không đáp ứng, thì cứ chờ xem!"

Hai người mặt sẹo lồm cồm bò dậy, chỉ tay về phía Liêu Giáp rồi nghênh ngang bỏ đi.

Chuyện sau đó, liền không mấy hay ho.

Ngày thứ hai liền có lời đồn truyền ra, nói tửu điếm Đáy Hồ Vớt vớt được chuột chết dưới đáy hồ. Lại có người nói, thảo nào canh của quán đó ngon vậy, nguyên lai là thịt chuột hầm. Có kẻ lại hỏi:

"Vì sao thịt chuột hầm lại thơm ngon được?"

"Năm đó gặp đại hạn, ta đã từng ăn thịt chuột, cái vị đó, ngon tuyệt cú mèo."

Chuyện đó cũng đành thôi, mấu chốt là có hai chiếc xe chở phân chặn ngay trước cửa Đáy Hồ Vớt, khiến cả khu vực bốc mùi hôi thối khó ngửi.

Lý Đại Đầu đứng trên lầu hai nhìn xuống, trên mặt lộ vẻ cười đắc ý:

"Hừ, xem bây giờ còn có kẻ nào dám tới cửa!"

Tiểu nhị đứng bên cạnh hỏi:

"Chưởng quỹ, xe chở phân chặn cửa bọn họ, cũng chẳng khác nào gián tiếp chặn cửa chúng ta, bây giờ chúng ta cũng không có khách nữa rồi."

"Sợ cái gì? Đợi quán đối diện đóng cửa cuốn gói rồi, còn lo gì không có mối làm ăn."

Tình trạng như thế, Đáy Hồ Vớt chỉ đành đóng chặt cửa chính, nhưng mùi hôi thối vẫn từng đợt len lỏi vào trong. Tô Anh không biết mình đã trêu chọc phải ai, mà đối phương lại dùng đến thủ đoạn hạ lưu như vậy.

Cuối cùng chuyện này cũng không phải bí mật, mấy ngày sau liền hỏi thăm được, kẻ đứng sau gã mặt sẹo tên là Đỗ Mậu.

Một ngày nọ, Liêu Giáp thúc ngựa quay về Cáp Mô trại.

"Tên Đỗ Mậu đó vô cùng ngông cuồng, đã phát ngôn rằng trong vòng ba ngày nếu không đóng cửa, hắn sẽ dẫn người đến đập phá tiệm."

"Huynh đệ chúng ta vốn không sợ hắn, chẳng qua là cố kỵ chuyện làm ăn của lão bản nương khó bề tiến hành."

"Đại đương gia, chúng ta nén một bụng ấm ức trong lòng, đang chờ ngài quyết định đây."

Liêu Giáp quả thực tức giận không nhẹ, vừa về đến sơn trại đã tuôn ra một tràng.

Trình Đại Lôi đang bận chưng cất rượu, đã có chút tiến triển, độ cồn tăng lên không ít, chỉ là hương vị vẫn chưa được ổn lắm.

"Đại đương gia, ngài hãy dẫn huynh đệ đi giết hắn đi! Bây giờ lão bản nương bị vây trong tiệm, căn bản không có cách nào ra ngoài!"

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip