ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ta Có Một Sơn Trại

Chương 76. Cầm hổ

Chương 76: Cầm hổ

Cửa sân bật mở, một đám người lập tức ùa vào. Đỗ Mậu đang ngồi uống rượu dưới gốc cây, khẽ nhíu mày.

"Sẹo Tử, sao không đuổi bọn chúng đi, lại dẫn cả đám tới đây làm gì?"

Sẹo Tử bước lên một bước, nói:

"Đại ca, hai người này bán rượu. Rượu của họ một trăm văn một bát, ai uống được mười bát thì không lấy tiền."

Đỗ Mậu đảo mắt qua lão giả và gã thanh niên, thấy vẻ mặt cả hai đều rất câu nệ. Hắn cười khẩy:

"Cũng thú vị đấy, rượu ngon cỡ nào mà dám mạnh miệng như vậy."

Một tràng cười vang vọng khắp sân.

"Sẹo Tử, trông bộ dạng của ngươi chắc cũng uống rồi phải không? Sao nào, chịu không nổi à?"

Có người cất tiếng hỏi.

Sẹo Tử đỏ mặt:

"Nói bậy gì đó! Ta là gặp được rượu ngon, muốn để đại ca nếm thử, chứ chút rượu này làm sao say được ta."

"Ha ha, tiểu tử ngươi đừng khoác lác, tửu lượng của ngươi ai mà không biết, không được thì cứ nhận đi."

Một kẻ khác nhảy ra, vỗ ngực nói:

"Để ta thử xem sao."

Gã này trông như một con gấu đen, lưng hùm vai gấu, cằm lởm chởm râu quai nón.

"Chút rượu này có là gì mà cũng dọa được ngươi."

Gã này vừa bưng bát rượu lên, không quên chế giễu Sẹo Tử một câu, rồi dốc cạn một hơi.

Một luồng khí cay nồng xộc thẳng lên. Nói thật, vị rượu này chẳng ngon lành gì, nhưng khi vào đến bụng lại tựa như giang phiên hải đảo. Chỉ một bát rượu vào bụng, mắt hắn đã hoa, đầu cũng choáng, thân thể bắt đầu lảo đảo.

"Thế nào, ngươi cũng không xong rồi chứ gì? Ta đây vừa rồi uống liền ba bát lớn đấy."

Sẹo Tử vội vàng chế nhạo lại, đoạn đưa mắt ra hiệu cho lão giả, bảo lão đừng vạch trần mình.

"Ai nói ta không được? Chẳng qua ta vừa ăn no quá nên hơi khó chịu thôi."

Gã gấu đen nói một tiếng, chìa bát ra:

"Thêm bát nữa!"

Uống đến bát thứ ba thì hắn chịu hết nổi, thân thể lảo đà lảo đảo, rồi nôn thốc nôn tháo.

"Rượu này quả nhiên đủ mạnh!"

Có người không nhịn được mà thốt lên. Tửu lượng của gã đại hán này bọn họ đều biết rõ, ngày thường uống rượu như uống nước lã, sao hôm nay chỉ ba bát đã gục.

"Đến, cho ta một bát!"

Ngay sau đó, lại có mấy kẻ nhảy ra, chìa bát tới trước mặt lão giả.

"Chư vị hảo hán, chúng tôi chỉ là buôn bán nhỏ lẻ. Mấy bát rượu vừa rồi coi như ta biếu các vị, không lấy tiền, cầu xin các vị tha cho chúng tôi đi."

Lão giả nói.

"Sợ cái gì, tưởng bọn ta không trả nổi tiền chắc."

Đỗ Mậu lấy ra một nén bạc đặt lên bàn:

"Hôm nay bất luận có ai uống được mười bát hay không, nén bạc này đều là của ngươi."

Nghe vậy, tất cả mọi người đều phấn chấn hẳn lên.

"Đời ta chưa từng biết say là gì, hôm nay ta sẽ uống liền mười bát cho các vị hương thân phụ lão xem."

"Nào, lão đầu, múc đầy bát cho ta! Múc thiếu một giọt, ta lấy cái đầu của ngươi."

Miệng thì nói cứng như vậy, nhưng đến cuối cùng, cả đám người trong sân thử một vòng, đừng nói mười bát, kẻ uống nổi quá ba bát cũng chẳng có mấy ai. Tất cả đều say khướt ngã lăn trên đất, kẻ nôn người mửa nằm la liệt.

"Đại ca, bọn ta chịu thua."

"Rượu này mạnh thật sự, trước nay chưa từng uống qua."

Rượu ở thời đại này phần lớn đều là rượu lên men, như hoàng tửu hay rượu hoa quả. Đừng nói đến mùi vị, độ cồn chắc chắn không cao, được mười mấy độ đã là đỉnh thiên. Nó cũng tương đương với bia ở kiếp trước

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip