Chương 64 : Ưu Tú Cũng Là Một Loại Phiền Não
Lấy được Ma Môn lệnh bài, Trần Trầm lập tức gọi Trương Kỵ, bắt đầu dựa theo kế hoạch đi thu hoạch cơ duyên.
Ưu tiên nhất hiển nhiên là những cơ duyên có thời gian hạn định, về phần đào quáng các loại, Trần Trầm không gấp, chỉ cần biết rõ vị trí quặng mỏ, về sau vẫn có thể đào được.
Cứ như vậy, hai ngượi bận rộn cả buổi trong Thiên Vân sơn mạch, trời dần dần tối xuống.
Trần Trầm cùng Trương Kỵ lại chẳng chút mệt mỏi, bởi vì nửa ngày này, thu hoạch của bọn họ cực kỳ phong phú, nếu đem đổi thành linh thạch chỉ sợ giá trị cũng hơn vạn.
Đáng tiếc Trương Kỵ là một tên trì độn, hắn căn bản không biết giá trị của mấy thứ này, chỉ biết lấy được liền kín đáo đưa cho Trần Trầm, tựa như chỉ cần làm chứ không cầu hồi báo, nhìn thấy khiến Trần Trầm cũng có chút đau đầu.
Người thành thật trong truyền thuyết có lẽ chính là như vậy…
- Huynh đệ, nghỉ một lát, hiện tại không gấp.
Trần Trầm thấy Trương Kỵ vẫn một bộ thanh niên nhiệt tình, nhịn không được lên tiếng.
- A… Đại ca, lúc trước không phải nói rất gấp à? – Trương Kỵ đần mặt ra, hồi đầu Trần Trầm kéo hắn đi, nói là việc cấp bách đấy!
- Có nhiều thứ ta không hiếm lạ, làm người quan trọng nhất vẫn là tiêu sái, mấy thứ như thiên tài địa bảo này… Nói sao cũng lấy không hết mà.
Trần Trầm nằm dài trên bãi cỏ, ngữ khí ung dung.
Một giây sau, tựa hồ sực nhớ ra cái gì đó, đột nhiên hắn nở nụ cười.
- Đại ca, ngươi cười cái gì? – Trương Kỵ nghi hoặc.
- Nơi này là Thiên U Phong? Đại ca ngươi có hơi khát rồi, ngươi thay ta đi đến thác nước lấy chút nước được không? – Trần Trầm ý vị thâm trường nói, trên mặt còn mang theo vui sướng như có như không.
Trương Kỵ không nghĩ nhiều, cầm lấy ấm nước chạy đến thác nước Thiên U Phong.
Nhìn bóng lưng tiểu đệ nhà mình, trong mắt Trần Trầm lóe lóe, căn cứ theo lời hệ thống, lúc này đến Thiên U Phong là có thể nhìn thấy nữ đệ tử ngoại môn nào đó tắm rửa nha.
Tiểu tử Trương Kỵ này quá mức chất phác, phải cần một chút kích thích mới được.
Nghĩ đến đây, Trần Trầm nhịn không được cười ha hả.
Bất quá, một lát sau, hắn cười không nổi nữa, bởi vì hắn chợt nhớ đề một cơ duyên mà hệ thống đề cập.
Đêm nay Triệu Tiểu Nhã sẽ tẩu hỏa nhập ma, nếu hắn đi cứu sẽ làm tăng độ hảo cảm của nàng với mình, nhưng chuyện này lại khiến hắn có chút xoắn xuýt.
Vạn nhất mình đi cứu, muội tử kia quay sang yêu mình thì phải làm sao?
Phải biết chưa chắc hắn có thể yêu muội tử kia nha, về sau không nhất định sẽ phụ trách.
- Aiz… Ưu tú cũng là một loại phiền não, nếu ta không ưu tú, cũng chẳng phải nghiêm cẩn kiềm chế bản thân, nào phải nghĩ nhiều như vậy? Bất đắc dĩ mà!!
Khe khẽ thở dài, Trần Trầm vẫn quyết định đi cứu, dù sao người ta cũng đích thân đưa qua cho hắn Xích Tham.
Hơn nữa, bản thân cũng không thể bởi vì lo sợ người khác yêu mình mà thấy chết không cứu? Cái này có hơi quá khoa trương rồi!
Đang lúc Trần Trầm nghĩ mấy thứ… loạn thất bát tao này, Trương Kỵ đã ôm ấm nước quay lại, chỉ có điều mắt hắn giờ đã sưng thành mắt gấu mèo.
Trần Trầm thấy vậy liền bật dậy:
- Sao lại như vậy? Xem người ta tắm rửa nên bị đánh?
Trương Kỵ phiền muộn nói:
- Đại ca, sao ngươi biết…
- Ta nói, ngươi tốt
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền