Chương 65 : Ức Vạn Niên Linh Khí Chi Tinh
Nửa giờ sau.
Triệu Tiểu Nhã được Trần Trầm đỡ lên giường, lúc này linh khí trong cơ thể nàng đã ổn định trở lại, tuy không thành công đột phá đến Trúc Cơ trung kỳ nhưng tu vi đã được bảo trụ.
Nhìn Triệu Tiểu Nhã nằm trên giường nhìn chằm chằm mình, Trần Trầm bày ra bộ mặt chính nhân quân tử.
- Ta đã thông tri cho gia gia của ngươi, hắn sẽ lập tức đến, ta còn có việc, đi trước.
- Trần sư huynh, ngươi chờ một chút…
- Sao vậy?
- Đa tạ ân cứu mạng của sư huynh…
- Không cần cám ơn, ta chỉ đi ngang qua thôi, cáo từ!
Nói xong lời này, Trần Trầm đi thẳng ra ngoài, bất đái tẩu nhất phiến vân thải (1)
(1) Câu cuối trong bài thơ Vĩnh biệt Cambridge của Từ Chí Ma. Ý nghĩa câu này đại loại là Tôi không mang theo áng mây bởi vì nó không là của riêng tôi, tôi không thể lấy nó. Nhưng theo nghĩa ta hiểu ở đây thì là Trần Trần không thèm =))
Bất quá, nội tâm của hắn lại thở dài.
Là người của hai thế giới, hắn đương nhiên hiểu rõ đôi chút về nữ nhân. Thông thường, nếu đột nhiên nữ nhân nói chuyện với ngươi ỏn ẻn, tám chín phần là bắt đầu để ý đến ngươi.
Mà Triệu Tiểu Nhã này… Lúc nãy nàng nói thiếu chút chảy nước luôn rồi, so với lần đưa tặng Xích Tham hoàn toàn bất đồng, đó có nghĩa là nữ nhân này đã bắt đầu chú ý đến hắn.
- Quá dọa người, ta mới 16 mà mị lực đã không cách nào che giấu được, đến khi 20 còn đến mức nào nữa?
Trần Trầm bất đắc dĩ sải bước rời khỏi tiểu viện.
Hắn không biết rất lâu sau khi mình rời đi, Triệu Tiểu Nhã khó khăn lắm mới hồi thần.
Nhớ lại chuyện vừa xảy ra, nàng chỉ cảm thấy có chút mộng ảo.
Lúc này đây, chấp niệm của nàng đối với Thiên Vân Thần Lôi Quyết đã hoàn toàn tiêu trừ, thế nhưng một chấp niệm mới lại sinh ra.
- Ta không thể luyện Thiên Vân Thần Lôi Quyết, nam nhân của ta luyện cũng vậy… Nam nhân này, ta nhất định phải có được!
...
Rời khỏi Thiên Kiếm Phong được một khoảng, Trần Trầm không hiểu sao rùng mình một cái, cẩn thận quan sát chung quanh, hắn bước nhanh hơn, hướng về phía Thiên U Phong.
Sau khi hội hợp cùng Trương Kỵ, hai người đi đến chân chủ phong.
Hồ Tiên Nhi mười phần tận tụy, đến giờ này mà nàng vẫn còn thủ ở đây, ngoài ra, bên cạnh nàng còn có mấy con linh điểu, cũng không biết đã bắt được lúc nào.
- Đêm nay ở đây tủ chỉnh một thoáng, ăn ít đồ, không biết vì sao ta cảm giác có hơi lạnh.
Trần Trầm rụt rụt cổ, nói với mọi người.
...
Một đêm không có chuyện gì xảy ra, sáng hôm sau.
Trần Trầm tỉnh lại sau cơn mơ, nhìn sang Trương Kỵ đang ngồi bên cạnh, trong mắt lóe lên vài tia sáng.
- Huynh đệ, Luyện đan trưởng lão Thiên Đan Phong đắc tội ta, ta muốn cảnh cáo hắn.
- Hả? Trưởng lão! – Trương Kỵ vẻ mặt sầu mi khổ kiểm, đại ca muốn cảnh cáo trưởng lão, hắn có thể giúp được gì cơ chứ.
Có ai ngờ, lúc này đột nhiên Trần Trầm lại lấy ra một gốc hà thủ ô nhét vào tay hắn.
- Huynh đệ, chờ đến giờ thìn, ngươi ném thứ này vào lò luyện đan của hắn ta, hù dọa hắn ta một phen.
- Vậy… Vậy cũng được? – Trương Kỵ sợ hãi kêu lên một tiếng, tùy tiện ném đồ vào lò đan, chuyện này không phải nhỏ, lỡ gây ra chuyện có thể sẽ bị trục xuất khỏi tông môn đấy.
- Yên tâm, ta bảo kê ngươi, hắn không dám
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền