Chương 67 : Cõng Nồi Cho Ta
Đông đông đông...
Bên này Hồ Tiên Nhi vừa hả giận, bên kia Tiểu Hoàng vẫn còn cụng đầu vào góc bàn.
Thấy một màn như vậy, Hồ Tiên Nhi giận không có chỗ phát tiết, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép mắng:
- Tiểu Hoàng, đừng có đụng nữa, coi như ngươi đụng chảy ra nước gừng cũng cứu không nổi ta. Rốt cuộc ta vô duyên vô cơ để tiểu tử thúi kia chiếm tiện nghi. Ta nói này, tiểu tử thúi này rất xấu, cả ngày chỉ biết lừa người gạt yêu, tốt nhất ngươi phải tìm cơ hội chạy trốn, bằng không sớm muộn cũng có ngày bị đem đi hầm cách thủy…
Hồ Tiên Nhi còn chưa nói hết lời, một giọt chất lỏng đột ngột rơi vào miệng nàng, ngay sau đó cả người nàng run lên, một cỗ sinh cơ chi lực tinh thuần đến cực điểm bộc phát trong cơ thể nàng.
- Cái này…
Nội tâm Hồ Tiên Nhi chấn động, chậm rãi quay đầu nhìn Trần Trầm, một bộ kinh nghi bất định.
Lúc này đây, Trần Trầm cười mà không cười nhìn nàng, không biết đang suy nghĩ cái gì.
Bị Trần Trầm nhìn như vậy, Hồ Tiên Nhi vô thức cúi đầu, cùng lúc đó, nàng cảm giác được lục phủ ngũ tạng của mình đang nhanh chóng phục hồi, ngay cả trái tim bị đốt thành than rốt cuộc cũng cảm giác được đau đớn.
Ngoài ra, da lông trên người nàng vốn đã bị đốt cháy đen cũng tróc ra, bộ lông mới bắt đầu sinh trưởng bằng tốc độ mắt thường có thể thấy.
- Ta có thể sống? Rốt cuộc tiểu tử này đã cho ta ăn cái gì? - Hồ Tiên Nhi thầm kinh hô, sau đó sợ hãi liếc nhìn Trần Trầm.
Hôm nay kiểu tóc tên này nhìn có hơi quái quái, một đầu tóc dài buông xõa sau lưng, so với bộ dáng tiêu sai lúc trước, giờ đây có thêm vài phần cuồng dã.
Nhìn Trần Trầm, Hồ Tiên Nhi nhịn không được rùng mình một cái.
Tiểu tử này cũng không ăn chay nha, vừa nãy nàng mắt hắn một trận, thống khoái thì thống khoái rồi đó, giờ không chết… Phải làm sao đây…
Trước sau gì cũng bị thanh toán!
Trần Trầm nhìn bộ dạng luống cuống của Hồ Tiên Nhi. Vừa nãy thứ hắn đút cho nàng đương nhiên chính là Thiên Linh Thạch Nhũ Dịch, đồ chơi này không biết mạnh hơn Tử Chi bao nhiêu lần đâu.
Ngay cả Tử Chi cũng có thể chữa được trọng thương lục phủ ngũ tạng, chớ nói chi là Thiên Linh Thạch Nhũ Dịch.
E rằng chỉ cần còn một hơi, nó cũng có thể mang người từ Quỷ Môn quan trở về.
- Sao nào? Cảm giác như thế nào? - Trần Trầm cười hỏi.
Thấy nụ cười dữ tợn của Trần Trầm, Hồ Tiên Nhi rụt rụt người, dùng thanh âm thấp đến không thể thấp hơn đáp:
- Cũng được… Có thể giúp ta sống lâu hơn một chút…
Nghe vậy, Trần Trầm cười không nói, một tay bắt lấy Tiểu Hoàng vẫn còn đang đụng đầu vào góc bàn, nhẹ nhàng vuốt ve cái trán của nó.
- Đi dược điền đào đất đi, ở đây không có chuyện của ngươi.
Tiểu Hoàng ngơ ngẩn nhìn Trần Trầm, lại ngửi ngửi Hồ Tiên Nhi mấy cái, sau đó sôi nổi chạy ra ngoài.
...
Năm phút sau, lớp lông đen trên người Hồ Tiên Nhi đã tróc hết, bộ lông mới nhanh chóng dài ra, thậm chí còn sáng bóng hơn so với lúc trước.
Ngoài ra, nàng còn mọc thêm cái đuôi thứ ba.
- Hiện tại cảm thấy thế nào? - Trần Trầm lại hỏi.
Hồ Tiên Nhi lộ vẻ suy yếu nằm rạp trên măt đất, khẽ lắc đầu, dường như nói chuyện cũng không có khí lực.
Thấy vậy, sắc mặt Trần Trầm đen kịt.
Ba cái đuôi của hồ ly có hai cái cụp xuống, cái mới mọc thì
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền