ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ta Có Thể Truy Tung Vạn Vật

Chương 66. Rốt Cuộc Cũng Thoải Mái

Chương 66 : Rốt Cuộc Cũng Thoải Mái

- Phát tài! – Trong đầu Trần Trầm nhảy ra hai chữ, mắt hắn lấp lóe tinh quang.

Ầm!

Nhưng đúng lúc này, tầng đất dưới chân hắn đột nhiên truyền đến âm thanh sụp đổ.

Nghe được âm thanh này, mặt Trần Trầm thoáng cái đờ ra, một giây sau, cả người hắn đi cùng đất đá rơi tõm xuống linh dịch trì.

Phù phù!

Tiếng thứ gì đó rơi xuống nước, Trần Trầm trực tiếp chìm xuống linh dịch trì, ngay sau đó, linh dịch bỗng nhiên sôi trào, tựa như thả một cục vôi vào trong nước.

Trần Trầm cảm giác lúc này thân thể của mình cùng linh dịch đã xảy ra phản ứng hóa học nào đó, năng lượng vô tận cùng mấy thứ mạc danh kỳ diệu đồng hoạt chui tọt vào thân thể hắn, quẩy một trận long trời lỡ đất bên trong.

Ầm ầm!

Từng tiếng “đùng đoàng” vang lên, Trần Trầm đầu váng mắt hoa, hắn chưa từng nghĩ sẽ có một ngày mình giống với ốc biển, trong cơ thể có thể nghe được âm thanh của biển cả.

- Linh thể của ta đang điên cuồng hấp thu Thiên Linh Thạch Nhũ Dịch!

Gắng gượng thoát khỏi mê muội, Trần Trầm nhìn thấy mực nước trong linh dịch trì đang không ngừng hạ xuống, hắn có hơi lo lắng.

Tuy là thân thể của mình hấp thu không tính là thiệt, nhưng dù sao cũng phải chừa lại chút ít chứ. Hiện tại hấp thu toàn bộ thì sướng rồi, nhưng ngày sau thắt lưng buộc bụng, nghĩ đến đã nhức hết cả bi.

Vừa nghĩ đến đây, Trần Trầm giãy dụa lấy ra mấy cái bình sứ cỡ bự trong nhẫn trữ vật, điên cuồng múc Thiên Linh Thạch Nhũ Dịch, đợi đến khi múc đầy, ý thức của hắn cũng bắt đầu mơ hồ.

Cuối cùng, hai mắt hắn tối sầm, trực tiếp hôn mê trong linh dịch trì.

...

Không biết qua bao lâu.

Ý thức Trần Trầm dần khôi phục, tuy còn chưa mở to mắt được, nhưng hắn cảm giác rất ấm áp, tựa như trên người đang được đắp một tầng chăn mềm vậy.

- Ta được người mang về rồi sao? Ta đã đổ đầy Thiên Linh Thạch Nhũ Dịch…!

Ý nghĩ này vừa lóe lên trong đầu, Trần Trầm đột nhiên mở bừng mắt, ngồi bật dậy.

Nhưng một màn trước mắt lại khiến hắn vô cùng kinh ngạc.

Không có người mang hắn đi, lúc này hắn đang nằm trong linh dịch trì khô cạn, chỉ có đều trên người hắn đắp… Một tầng lông!

Chuẩn xác mà nói chính là tóc của hắn!

- Ta đã ngất bao lâu rồi?

Nhìn tóc của mình có thể dùng làm chăn được, Trần Trầm đổ một đầu mồ hôi lạnh.

Dựa theo tốc độ sinh trưởng bình thường của tóc, chẳng lẽ hắn ngủ hơn trăm năm rồi?

Trăm năm trôi qua, phụ mẫu hắn còn sao?

Nghĩ đến đây, Trần Trầm vội vàng đứng dậy, bắt đầu dò xét bản thân, sau lại dò xét bốn phía.

Y phục giống với trước khi hôn mê, không có dấu hiệu mục nát, nhưng lại có hơi sạch sẽ.

Mấy cái bình Thiên Linh Thạch Nhũ Dịch hắn đã đổ đầy trước khi hôn mê vẫn ngoan ngoan đặt ở bờ ao.

Cảnh vật chung quanh cũng không có biến hóa quá lớn so với lúc trước.

Nhìn một màn này, Trần Trầm khẽ thở ra, xem ra tóc này không phải sinh trưởng tự nhiên mà là bị thúc mọc.

- Làm ta sợ muốn chết.

Trần Trầm lầm bầm lầu bầu mấy tiếng, sau đó lấy từ nhẫn trữ vật ra một thanh đao, trực tiếp tiễn bước 3000 phiền não ti có thể dùng làm chăn của mình.

Bất quá, hắn không nỡ ném, mà thu chúng vào nhẫn trữ vật. Tóc này do linh dịch thúc đẩy sinh trưởng, khẳng định bất phàm, vạn nhất mang về có thể làm chăn, mềm… Phi, phi, đúng là miệng tiện, mang về

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip