ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Tả Đạo Khuynh Thiên

Chương 2683. Người anh em, hôm nay ta gánh nồi thay ngươi! (4)

Chương 2683 : Người anh em, hôm nay ta gánh nồi thay ngươi! (4)

Chỉ có tiếng gào thét tràn đầy bi thảm thê lương của Vân Trung Hổ và Bạch Vân Đóa vang vọng khắp không gian.

“Đại ca!”

“Anh Tiểu Ngư...”

Mục Yên Yên nhất thời biến thành một cái xác không hồn, không còn suy nghĩ không còn mong muốn, chỉ ngơ ngác nhìn khu vực trống không phía trước, ánh mắt không còn sự sống.

Tựa như linh hồn của nàng, thần thức của nàng, tất cả của nàng, đều đã bị vét cạn chỉ trong chớp mắt!

Bờ môi nàng run rẩy, như muốn nói gì đó, nhưng hé miệng rồi lại chỉ phát ra mấy tiếng 'a, a... ' không thành âm tiết.

Nước mắt đã sớm lăn dài trên hai má, chảy thành sông.

Trong lúc hoảng hốt, dường như Du Đông Thiên vẫn còn đứng ở trước mặt mình, vô cùng áy náy mà nói với mình: “... Ta xin lỗi.”

“Ta không nên trêu ghẹo ngươi.”

“Nhưng ta luôn không nhịn được.”

“Cuối cùng ta vẫn coi ngươi thành nàng ấy...”

Giọng hắn vẫn dịu dàng, vẫn từ tính như thế; nhưng lại mang theo một nỗi đau khôn kể.

Nàng còn cảm thấy giữa răng môi mình như còn lưu lại hương thơm, đó là viên đan dược mà Du Đông Thiên đã nhét vào trong miệng mình.

Giọng nói kia ngang ngược, không cho từ chối.

“Ăn đi!”

“Ngươi thì sao?”

“Ta vẫn còn!”

Nàng còn có thể loáng thoáng nghe thấy giọng mình, mang theo hạnh phúc và khát khao nói: “Có lẽ sau trận chiến này, ta sẽ chẳng còn quan tâm đến chuyện ngươi coi ta thành vật thay thế nữa...”

Mục Yên Yên rõ ràng nhận ra, lúc mình nói những lời đó thẹn thùng cỡ nào, đến cần cổ cũng nóng rần lên.

Nhưng, lúc ấy ngọt ngào khao khát bao nhiêu thì hiện tại tan nát cõi lòng bấy nhiêu.

Cách nhau mới chỉ chốc lát, rõ ràng còn chưa được bao lâu, sao đã âm dương cách biệt, khó mà đoàn tụ rồi?

Nàng ngơ ngác đứng đó, nước mắt rơi như mưa, chỉ nghe thấy tiếng mình khe khẽ vang lên: “Ta sẵn lòng để ngươi coi ta như Phong Hoa... Ta đồng ý làm Phong Hoa của ngươi...”

“Nhưng ngươi... Thậm chí còn không cho ta cơ hội này...”

“Lúc trái tim ta như băng đá, ngươi dùng đủ mọi thủ đoạn phá tan băng cứng, đến lúc ta động lòng, ngươi lại buông tay rời đi... Ngươi coi ta là cái gì hả?”

“Ngươi coi ta là cái gì hả?”

“Ta hận ngươi! Ta hận ngươi! Ta hận ngươi! !”

Nước mắt Mục Yên Yên rơi như mưa, trước mắt lại lần nữa xuất hiện gương mặt không tim không phổi kia, hắn nhỏ giọng khẽ nói: “Ta xin lỗi.”

Ta thật sự xin lỗi.

Mục Yên Yên đột nhiên hiểu ra ý nghĩa thực sự trong câu nói ‘ta xin lỗi’ của Du Đông Thiên!

Bởi vì, hắn đã sớm đưa ra quyết định rồi.

Trong trận chiến này, nếu Vân Trung Hổ thật sự gặp phải kiếp nạn định mệnh kia, chính hắn sẽ gánh cái chết thay Vân Trung Hổ.

Làm việc nghĩa không hề chùn bước, hắn đã có chuẩn bị từ lâu!

Hai mắt Mục Yên Yên ngấn nước mê mang, tinh thần mất tập trung.

Nàng bỗng nhiên nhớ tới buổi tối ngày nào đó trước trận chiến, Du Đông Thiên vừa như vô ý lại như cố ý nói với nàng về kiếp nạn của Vân Trung Hổ.

Vì thế mà hắn uống rượu lúc nữa đêm, miệng liên tục than thở.

“Phải làm sao đây, phải làm sao mới có thể giúp Hổ Tử tránh được một kiếp nạn này đây?”

Lúc ấy chính nàng còn an ủi hắn nói, nói không chừng là Tả Tiểu Đa nhìn nhầm thì sao?

Dù sao loại chuyện hư vô mờ mịt như lọt trong sương mù này, đâu thể đoán chuẩn được.

Nhưng Du Đông Thiên lập tức phủ định: “Tiểu Đa Dư

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip