Chương 2684 : Viện quân đến!
Cái suy nghĩ cực kỳ khốn nạn này, kể từ khoảnh khắc đó đã trở nên kiên định, sau này cũng không còn dao động nữa.
Hổ Tử còn chưa có đời sau, không thể cứ chết trận thế được!
Nếu Hổ Tử chết trận, Vân Đóa phải làm sao bây giờ?
Mình thân là đại ca của hai người bọn họ, nếu đến mình cũng không thể đứng ra, thì còn ai có thể đứng ra đây?
Mình không giải quyết thay bọn họ, thì ai giải quyết thay bọn họ đây?
Du gia mình đã con đàn cháu đống từ lâu, đã có thể truyền thừa không biết bao nhiêu đời rồi.
Phong Hoa mất đã nhiều năm.
Mình sống, cũng chỉ để kéo dài hơi tàn, thế thì tại sao lại không làm ra việc càng có ý nghĩa hơn chứ.
So với để Hổ Tử chết trận, Vân Đóa sống cả đời trong đau khổ, chẳng bằng để mình ra đi, trận cuối đấu cùng ông trời này, mình sẽ đi ngược lại với ông trời để thay đổi vận mệnh, ấy mới không uổng công sống một đời này.
Tiếc nuối duy nhất... là có lỗi với nàng thôi.
Dù sao cũng bị mình ép buộc, nàng sẽ nhanh chóng có thể bước ra khỏi sương mù, tìm được người càng yêu nàng hơn!
Bắt đầu từ ngày đó, hắn đã làm công tác chuẩn bị, bất cứ lúc nào cũng sẵn sàng.
Mãi cho đến hôm nay... Hắn cố ý lùi lại sau vài bước, cho bản thân thời gian, để hấp thụ đầy đủ năng lượng, dùng trình độ cao nhất, cách tự bạo tàn khốc nhất, quét sạch kẻ địch trong một lần!
Để lại không gian đủ an toàn cho Vân Trung Hổ và Bạch Vân Đóa.
Khoảng cách đủ an toàn!
Thời gian đủ an toàn!
Hắn nghĩ như vậy, cũng đã làm như vậy, mà vừa ra tay đã thực hiện suy nghĩ trong lòng tới cùng, dũng cảm trước nay chưa từng có!
Cho nên lúc hắn chết, không chỉ tiêu sái, mà còn cực kỳ khí phách hào hùng, thậm chí còn vô cùng thỏa mãn, bởi vì Niên Phong Hoa, cũng ra đi bằng cách tự bạo cực hạn như vậy, mình làm theo vợ yêu, cuộc đời này đã không còn gì nuối tiếc.
Thế cho nên hắn cảm thấy cuộc đời mình, viên mãn không còn gì thiếu sót.
Mình đã bảo toàn cho anh em, bảo toàn cho đồng bào, cũng đã nói xin lỗi với Mục Yên Yên.
Thân thể cha khỏe mạnh, tu vi tuyệt đỉnh, hắn đã thất vọng với mình nhiều năm như vậy rồi... Sau này ông cụ phải tự mình bảo trọng thôi.
Du gia con đàn cháu đống, huyết mạch hưng thịnh.
Mình đã không có gì nuối tiếc - giống như tác phong quăng nồi từ trước đến nay của hắn vậy: Cứ thế đi, sau này tất cả mọi chuyện, ta sẽ không quan tâm nữa.
Các ngươi xem rồi làm đi.
Dù sao tất cả việc này, đã chẳng còn liên quan gì đến ta rồi...
Giống như hồi trước lúc hắn quăng nồi cho người khác có nói một câu thế này: Việc này ấy mà, chẳng liên quan gì đến ta.
Du Đông Thiên, xét cho cùng là ném chiếc nồi lớn cho mọi người ngoại trừ hắn.
Hắn dường như không hề nghĩ tới sau này Vân Trung Hổ và Bạch Vân Đóa sẽ thấy áy náy ra sao; cũng không thèm nghĩ xem Mục Yên Yên sẽ có cảm nhận thế nào...
Cũng có thể là hắn có nghĩ tới...
Nhưng, hắn vì anh em, nên chẳng còn lựa chọn nào khác, ở trong lòng hắn vốn không cần đưa ra lựa chọn...
Tiếng vang cực lớn này khiến cho chiến trường rơi vào yên tĩnh chưa từng thấy.
Dù là địch hay là ta, đều bị tiếng nổ đột ngột này làm cho chấn động đầu óc ong ong…
Có nhiều người tu vi thấp, bị tiếng động này chấn cho hôn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền