Chương 101 Đạo kinh sao tốt bằng cái này (2)
Chỉ thấy phía dưới có một khúc sông cạn, bên cạnh bãi sông, có lẻ tẻ thuyền nhỏ đang di chuyển trên mặt sông, thuyền lớn bị buộc chặt từng sợi dây thừng, ở đầu kia của dây thừng, vô số người thấp bé đen nhánh đang kéo thuyền, thân thể mỗi người đều nghiên về phía trước, lấy hết toàn lực, nghiêng người mà kéo, từ xa nhìn lại còn tưởng rằng là cái bóng do ánh nắng chiều lúc ngã về tây rọi ra. Nghe như có giọng nói từ không trung bay tới.
“A rống nha…”
“Ài hắc…
“Hừm hoắc nha…”
Phần lớn là những âm tiết không rõ ràng, giống như đây vốn không phải là lời nói. Không biết có bao nhiêu người đang mở miện nói chuyện, âm thanh hội tụ lại với nhau, giống như là truyền đến từ bãi sông phía dưới, lại giống như truyền đến từ nơi cổ đại xa xôi nào đó, trộn lẫn với tiếng gió nơi bờ sông, cổ xưa hơn cả đạo kinh. Đánh vào nội tâm.
Tống Du đứng ở trong gói núi, nhất thời ngơ ngẩn. Chỉ cảm thấy đây là lời hồi âm của lịch sử, tiếng kèn lao động đã vang vọng ngàn năm trên bến đò ở sông Liễu, là dấu ấn của thời đại này. Mới nghe một câu, đã quanh quẩn ở trong đầu không ngừng, nghe nhiều một chút, lại cảm thấy giống như là tiếng gào thét khi lao động với cường độ cao, làm cho lòng người cảm thấy buồn khổ bi thương.
“Đạo sĩ, ngươi đang làm gì vậy?’. “Không làm gì cả.”
“Sao không đi tiếp?”
“Hiện tại đi ngay.”
“Bọn họ đang nói gì vậy?”
“Ta cũng nghe không rõ.”
Tống Du cất bước đi xuống bên dưới. Hồng mã cùng mèo đều đi theo phía sau.
Hôm qua vừa được kiến thức hạnh phúc giản đơn của thế giới này, hôm nay lại nhìn thấy việc này, đây cũng là một thời đại tràn ngập trắc trở. Có lẽ giữa hai thứ này vốn không có mâu thuẫn, những người nông dân vui sướng thoải mái trên bàn rượu ngày hôm qua cùng những người chèo thuyền, người kéo thuyền cần cù, giang khổ lại vất vả mệt nhọc tại bờ sông ngày hôm nay có lẽ là cùng một đợt người, có lẽ mâu thuẫn mới là trạng thái bình thường chân thật của thế giới. Đây cũng là phong cảnh mà ở bên trên Âm Dương Sơn không thể nhìn thấy.
Vừa đi vừa nhìn, dần dần cũng đã xuống đến bên cạnh đò. Tống Du chỉ cảm thấy giày vải mỏng manh, cục đá cấn chân. “Có thuyền nào đi đến Long Quận không?”
“Có ta đi Long Quận.”
“Có thể mang theo ngựa không?”
“Thuyền ta cũ nát, không chở được ngựa.”
“Lão hủ có thể chở!”
Tống Du nhìn theo hướng thanh âm phát ra.
Một chiếc thuyền có lều, không quá nhỏ, cũng không quá lớn, nhưng sẽ không được đặt ở một con sông cạn thế này, có một ông lão đang đứng ở đầu thuyền, đầu đội mũ rộng vành, trên người khoác áo tơi, trong thuyền đã có mấy người ngồi. “Bao nhiêu tiền?”
“Khách nhân muốn đi đến đâu?”
“Huyện Lăng Ba.”
“Huyện Lăng Ba thì không đến được, chỉ có thể đến được bến đò lân cận đó mà thôi, còn phải đi thêm gần trăm dặm đường núi nữa.” Lão tẩu cao giọng hô, âm thanh trầm bổng giống như đang hát, “Muốn đi đến đó phải mất sáu ngày, một người hai trăm văn tiền, một con ngựa phải tính theo tiền của hai người, đồ vật tự giữ, về phần khách quan, nếu không ngại mùi tanh của cá trên sông, thì trên thuyền cũng có phục vụ nuôi cơm.”
Mèo Tam Hoa ở dưới chân ngẩng đầu lên nhìn vào mắt Tống Du. Tống Du nhận được ánh mắt của nàng, ngầm hiểu.
“Mèo có cần tính tiền không?”
“Mèo thì tính tiền gì?”
“Tổng cộng năm
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền