ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ta Không Hề Cố Ý Thành Tiên

Chương 102. Thật là tuyệt diệu (1)

Chương 102 Thật là tuyệt diệu (1)

Sắc trời sắp muộn, nhưng chân trời lại chưa có tối, dãy núi biến thành một bóng đen khổng lồ, màu vàng và màu lam của bầu trời cùng bóng đen của dãy núi biến thành một bức tranh in trên mặt nước, nước sông cũng được nhuộm màu.

Một con thuyền nhỏ trôi theo cơn sóng, nếu đứng từ xa nhìn lại ánh đèn trên thuyền chỉ lớn hơn hạt đậu nành, ánh đèn chiếu vào trong nước, bị gió đêm thổi cho biến dạng. Chủ đò ngồi ngay ngắn ở đầu thuyền, cầm một cái cần câu dài trên tay. Dây câu như nước, điểm ra những gợn sóng.

Chủ đò bỗng nhiên nhất cần câu lên, đồng thời đưa tay ra cầm lấy dây câu. Nhìn thấy đó chỉ là một con cá nhỏ, tiện tay nhét vào bên trên khoang thuyền. “Bộp bộp bộp…”

Con cá nhảy lên liên hồi bên trong khoang thuyền.

Chủ đò chỉ cười nói với mèo Tam Hoa:

“Cho ngươi đó.”

“Meo ! “. Mèo Tam Hoa nói tiếng cảm ơn, lúc này mới cúi đầu bắt đầu ăn.

Thư sinh cũng ngồi hóng gió ở bên cạnh, nhìn chủ đò thả câu, thỉnh thoảng đưa tay xuống dưới, chỗ này gần mặt nước, không cần với tay cũng có thể chạm đến mặt nước. Bỗng nhiên hắn cười, chỉ vào bên cạnh nói với chủ đò:

“Lão trượng mời xem, ngươi vất vả câu cá, lâu như vậy cũng chỉ câu được một con cá nhỏ còn không rộng bằng hai đốt ngón tay, vậy mà chỗ này lại có một con cá đang thoải mái bơi lội, còn bơi đến trước mặt ta! Đây là đang trào phúng ngươi sao…”

Nói xong, hắn chống một tay lên bệ cửa sổ, nhô người ra bên ngoài, với với tay, dường như muốn bắt con cá kia.

“Đừng bắt nó!”

Chủ đò lập tức quay đầu nói. “Ừm?”

Thư sinh nhanh như chớp rút tay về, nhìn về phía chủ đò:

“Vì sao?”

Khuôn mặt chủ đò lúc này mới hoà hoãn lại, cũng lộ ra ý cười, nói với thư sinh:

“Khách quan tốt nhất là đừng bắt nó.”

“Tại sao?”

“Cũng không có gì đặc biệt, những người chèo thuyền như chúng ta khi câu cá vào ban đêm, nếu nhìn thấy loại cá trôi nổi ở mặt nước như này, không xa không gần, dường như chỉ cần với tay ra là có thể bắt được nó, đều sẽ không động vào.” Chủ đò tiếp tục ngồi ở mũi thuyền thả câu, thanh âm bay tới từ trong gió đêm, “Chỉ là thói quen mà thôi.”

Thư sinh lại dường như cảm thấy hứng thú. “Mời lão trượng nói tỉ mỉ.”

“Cũng không có gì đâu…”

“Nhất định là có gì đó đặc biệt!”

“Xin khách quan đừng làm lão nhân khó xử.”

“Không dám làm lão khó xử!

Lão trượng có chỗ không biết, bình thường tại hạ thích nghe loại chuyện đồn đại thần thần quỷ quỷ như này, nên mời lão trượng kể ta nghe một chút.”

“Không có gì, chỉ là con cá này nhìn thì có vẻ gần, nhưng lại cần phải duỗi tay ra rất sâu, nếu ai duỗi tay quá mức, sẽ có nguy cơ rơi xuống nước, rất nguy hiểm.”

“Chỉ thế thôi ư?”

“Khách quan cũng nên biết, thời buổi này đi đâu lại cói chuyện hạt thóc tự rơi xuống trước mặt mình? Đồ vật tự nhiên mà đến thường không đơn giản.” Chủ đò ngồi không nhúc nhích, chỉ chuyên tâm câu cá, “Giống như con cá ở trước mắt khách quan vậy, khách quan cảm thấy chỉ cần cúi người vương tay là có thể cầm tới, nhưng nếu cúi xuống như thế, nếu như ở phía dưới có tiểu yêu tiểu quỷ, thừa dịp ngươi vô ý…”

Chủ đò nói đến một nửa, chỉ cười không nói. “Ồ?”

Thư sinh nhíu nhíu mày, nghĩ thì sợ nhưng cũng cảm thấy hưng phấn: “Trên sông Liễu này, trước đây có từng phát sinh chuyện nào tương tự hay không?”

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip