Chương 292
Hai tháng trước, Cao Khác đã đỗ kỳ thi Hương, hắn ta còn chưa được hai mươi tuổi, trở thành cử nhân trẻ tuổi nhất trong kinh thành.
Trên tất cả mọi mặt thì Cao Khác đều rất thích hợp làm người thừa kế, từ lần trước sau khi Lâm Vị Hi tặng hắn ba tháng thúc tu, Cao Khác một mực rất tận lực giao hảo với nàng. Đối với chút tính toán này Lâm Vị Hi cũng thấy không phải chuyện lớn gì, ánh mắt của nàng liếc qua phía sau, sóng mắt lưu chuyển:
"Cao cử nhân."
"Lời này của vương phi thật sự là chiết sát vãn bối. Vãn bối có ngày hôm nay toàn bộ là nhờ ngài đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi, ân đức của vương phi vãn bối không bao giờ dám quên, làm sao dám để vương phi xưng hô như vậy."
"Làm sao lại không chịu nổi, dù cho ta tặng ngươi ba tháng thúc tu, thế nhưng việc đỗ kỳ thi Hương, chung quy là dựa vào tài học của ngươi. Mười sáu tuổi trúng cử nhân, ngươi xứng đáng được xưng thiên tài."
Cao Khác vẫn khiêm tốn như cũ, mặc dù vẫn cung kính với Lâm Vị Hi, thế nhưng là từ lời nói đến hành động đều lộ ra một cỗ thân cận, không phải lạnh như băng làm cho lòng người lạnh nhạt xa cách. Thái độ cư xử dung hợp tốt như vậy, cũng là một loại khảo nghiệm năng lực của bản thân.
Cùng lúc ấy, trong lòng Cao nhị thái thái lầm bầm vài câu, rồi cũng mặc kệ không để tâm đến. Bởi bây giờ Cao Khác xem như là người của công phủ rồi, nhóm tỷ muội thẩm nương ra lễ Phật, hắn ta là nam tử vãn bối, đương nhiên phải đi theo bên cạnh. Bây giờ đám người cùng nhau đi ra ngoài ngắm cảnh chùa, Cao Khác tìm cơ hội, tiến lên hành lễ với Lâm Vị Hi.
Lâm Vị Hi cười nhẹ trong lòng, được đám người vây quanh mà đi về phía cổng chùa. Bên ngoài, một người đang đứng quay lưng về phía bọn họ, ánh nắng phủ khắp người hắn ta, kéo dài bóng dáng tuấn tú ấy. Nghe được tiếng nói, hắn ta quay người lại, ánh mắt dường như lơ đãng nhìn vào Lâm Vị Hi, nhưng lại rất nhanh dời đi: "Mẫu thân."
"Thế tử?" Cao nhị thái thái nghi hoặc:
"Sao người lại tới đây?"
Nhìn thấy Cố Trình Diệu, Lâm Vị Hi cũng kinh ngạc. Cố Trình Diệu ôn hòa có lễ, gật đầu thăm hỏi mọi người. Thế nhưng ánh mắt hắn ta đảo qua mỗi người, hết lần này tới lần khác lại không nhìn Lâm Vị Hi.
Quả thật hắn ta cố ý.
Cố Trình Diệu nói:
"Phụ thân có việc gấp, không có cách nào đến đây được, cho nên mới lệnh cho con tới đón mẫu thân hồi phủ."
Nghe được nguyên nhân này đám người bừng tỉnh đại ngộ, trưởng công chúa Nhữ Ninh cười nói với Lâm Vị Hi:
"Muội nhìn xem, ta đã nói cái gì nhỉ? Quả nhiên Yến vương không yên tâm về muội, cho dù chính mình không tới được, cũng phải để nhi tử tới đón a."
Đối với những lời trêu ghẹo như này thì Lâm Vị Hi tập mãi cũng thành thói quen, các nữ quyến đều nhìn nàng cười. Cố Trình Diệu đối mặt với cảnh tượng như vậy, chẳng biết tại sao lại có chút không được tự nhiên.
Lâm Vị Hi đứng trong ánh nắng vàng nhạt, một cơn gió từ phía sau nàng thổi tới, cuốn lên những chiếc lá vàng khô héo rụng trên mặt đất. Bởi vì nàng có thai, thần thái càng thêm dịu dàng nhu hòa, bây giờ lại mỉm cười đứng ở đó, dường như khắp người đều được bao phủ một tầng ánh sáng.
Cố Trình Diệu phát hiện chính mình lại đang nhìn Lâm Vị Hi, bàn tay hắn ta nắm chặt thành quyền, bất động thanh sắc dời
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền