Chương 293
Tốc độ của ngựa điên rất nhanh, biến cố xảy ra chỉ trong nháy mắt, mọi người còn chưa kịp nhìn xem chuyện gì đang xảy ra. Con ngựa lao qua chỗ nhóm nữ quyến đang đứng, chúng nữ quyến không ngừng thét chói tai, nhiều người bị hoảng sợ ngã xuống đất, còn đang giãy giụa muốn đứng lên. Còn không đợi các nàng đứng vững, con ngựa điên đã chạy đến chỗ hàng cây, nóng nảy cào móng mấy cái, lại lung tung chạy về.
Vẫn còn mấy người chưa kịp đứng lên, nữ tử khi thét lên quả thực như đâm thủng màng nhĩ, Lâm Vị Hi vô ý thức nhắm chặt mắt, bàn tay lại một mực bảo hộ ở trên bụng. Lâm Vị Hi đang có thai, nếu là bị kinh sợ dạng này, cũng không phải là việc nhỏ đâu.
Thế nhưng không biết chuyện gì xảy ra, hình như những người đứng sau lưng nàng rất hỗn loạn, lúc nào cũng ngăn lại đường lùi. Lâm Vị Hi chỉ lui hai bước thì đã bị chặn lại, lúc này nàng vẫn đứng ở bên ngoài.
Còn không đợi nàng kịp phản ứng, đột nhiên trên cánh tay truyền đến một cỗ lực lớn, cả người nàng đều bị nguồn sức mạnh này kéo ra. Cùng lúc ấy, Cố Trình Diệu đã nhanh chóng đuổi tới bên này, kéo Lâm Vị Hi từ dưới vó ngựa ra.
"Nguy hiểm gần ngay trước mắt, nàng nhắm mắt làm cái gì?"
Cánh tay Lâm Vị Hi bị lôi kéo mà đau nhức, nàng vừa đứng vững liền dùng sức hất tay Cố Trình Diệu ra:
"Buông ra, đau quá."
Bây giờ Cố Trình Diệu mới ý thức được vậy mà chính mình dưới tình thế cấp bách lại không chú ý lực đạo. Trong lòng của hắn ta cảm thấy thật có lỗi, còn chưa kịp điều chỉnh lại lực đạo, cánh tay đã bị Lâm Vị Hi hất ra.
Cảm xúc tinh tế ôn nhu mềm mại trong tay còn chưa kịp cảm nhận đã bị hất ra, Cố Trình Diệu cảm thấy có cơn gió lạnh thổi qua bàn tay của mình. Không hiểu sao Cố Trình Diệu lại cảm thấy có chút mất mát, bây giờ hắn ta đang đứng rất gần Lâm Vị Hi, dường như có thể ngửi được mùi thơm nhàn nhạt ở trên người nàng. Lâm Vị Hi đang cúi đầu xoa xoa cổ tay của mình, thậm chí Cố Trình Diệu còn nghĩ, chỉ cần Lâm Vị Hi ngẩng đầu, tóc của nàng sẽ chạm vào cằm của hắn.
Uyển Tinh Uyển Nguyệt cũng bị tách khỏi Lâm Vị Hi. Cố Trình Diệu trơ mắt nhìn Lâm Vị Hi đang đứng trơ trọi ở phía ngoài cùng, con ngươi cơ hồ trừng đến lớn nhất. Trong nháy mắt đó huyết dịch cả người hắn ta như bị đông lạnh, phảng phất như trở lại đêm đông tuyết rơi dày đặc năm ấy, tận mắt hắn ta thấy Cao Hi nằm ở trước mặt, không còn hô hấp nữa.
Dường như Cố Trình Diệu hoảng hốt không khống chế nổi nữa muốn gọi tên của nàng, chữ "Hi" vừa mới ra khỏi miệng, một mũi tên sắc lạnh từ phía sau phóng tới, mang theo tiếng xé gió bén nhọn. Mũi tên bắn phập vào cổ con ngựa, chính giữa mạch máu, lông vũ trên đuôi vì lực bắn mạnh quá vẫn còn đang rung rung.
Con ngựa hí dài một tiếng, bổ nhào trên mặt đất, sau khi đạp mấy lần thì bất động.
Nhịp tim Cố Trình Diệu đập thình thịch, hắn ta cảm thấy vô cùng may mắn khi không gọi tên nàng. hắn ta chậm rãi quay đầu, nhìn thấy cách đó không xa, Cố Huy Ngạn đang ngồi trên ngựa, dây cung trong tay vẫn còn đang rung động.
Con ngựa bị bắn chết nằm trên mặt đất, cuối cùng Uyển Tinh Uyển Nguyệt đẩy đám người ra, sắc mặt trắng bệch bổ nhào vào trước mặt Lâm Vị Hi:
"Vương phi, ngài sao rồi ạ?"
Lâm Vị Hi để tay tại
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền