Chương 128: Không Phải Kỳ Ngộ Của Mình Thì Không Được
Rõ ràng, vị Tình tu này không quá hiếu chiến, hay nói cách khác là không thích đùa bỡn như Tôn Thanh Y.Mãi cho đến khi tiến vào lầu các, cũng không có thứ gì nhảy ra tấn công bọn họ, lầu các với màn lụa tung bay là kiến trúc cực kỳ bình thường, giống như chờ đợi người đến thăm thú một bí cảnh vô chủ.Ở lầu một có một đài sen rất to, bây giờ Vân Thiêm Y cứ nhìn thấy hoa sen là bực bội, nhưng nàng phải bình tâm nén giận, cho nên đành cố đè ép cơn bực bội xuống đáy lòng.Không được tức giận, không được tức giận, sinh ra tâm ma thì không ai cứu được.Thoạt nhìn, nơi này giống như các lầu các mà vũ cơ khiêu vũ, khách khứa có thể uống rượu.Khi Vân Thiêm Y đi chu du cũng từng đi qua những vũ lâu này, không phải nàng muốn xem người ta khiêu vũ, mà vì nơi này đa phần sẽ thu lưu không ít hài tử nhỏ tuổi bồi dưỡng làm vũ cơ. Lúc nàng đi ngang qua sẽ vào xem thử có nữ hài tử nào có thiên phú Kiếm tu hay không, nếu có sẽ thuyết phục đối phương đi theo mình tu hành.Không ít đệ tử ban đầu của Vô Tướng Kiếm Tông đều là những hài tử mà Vân Thiêm Y đưa về khi hành tẩu giang hồ, hoặc được nàng thuyết phục đi theo mình.Dù sao có không ít phàm nhân muốn tu tiên, đa số không phải không muốn mà là vì không có cơ duyên, nếu có thì sao lại không tu chứ?Tuy nhiên, theo thời gian dài đằng đẵng, những đệ tử đó có người tàn lụi, có người ngã xuống, cũng có người vẫn ở Vô Tướng Kiếm Tông.Vân Thiêm Y kiểm tra một vòng, xác định không có vật gì ở lầu một.Hoặc nếu có, cũng không có cơ duyên với bọn họ nên không hiện ra.Ở lầu hai, Vân Thiêm Y lại phát hiện một niềm vui ngoài ý muốn.Khuê các lớn nhất lầu hai có treo một bức họa mỹ nhân.Vân Thiêm Y ngắm nghía hồi lâu, chỉ cảm thấy có phần quen mắt, nhưng lại không nghĩ ra người này là ai.Đế Thiếu Cẩm càng không thể so với nàng, hắn thậm chí còn không thấy quen mắt.“Lấy đi.” Đế Thiếu Cẩm nói: “Đem ra ngoài cho người khác xem thử, nói không chừng sẽ có người biết được.”Vân Thiêm Y cũng không khách sáo.Bí cảnh vô chủ, đồ vật bên trong giống như hòn đá nhỏ ven đường, ai cũng lấy được!Nàng tháo bức tranh mỹ nhân xuống, vừa định cuộn lại thì nghe tiếng Đế Thiếu Cẩm chặc lưỡi: “Chỗ này có giấu gì đó.”Nàng nghe vậy thì nâng mắt lên.Chà.Nhìn từ bên ngoài, đây là một khuê các, trên tường phòng ngủ treo một bức họa mỹ nhân, đối diện là cửa sổ, bên kia tường là một căn phòng khác.Nhưng mà sau khi tháo bức tranh mỹ nhân xuống, phía sau lại lộ ra một không gian khác.Trên tường có khắc hoa văn giống như Truyền Tống Trận, nhìn xuyên qua trận pháp chỉ có thể thấy xoáy nước ở bên trong.“Thật à?” Vân Thiêm Y hoài nghi.Nếu thật như vậy, sao vừa nãy hai người họ không hề cảm ứng được gì.Đế Thiếu Cẩm dùng cái đuôi - chà, hắn không có đuôi, nhưng không sao, có thể biến ra một cái - chạm vào sau lưng nàng: “Nhìn mặt sau của bức tranh vừa cuộn lại đi.”Vân Thiêm Y mở lại bức tranh mình vừa cuộn vào.Tuy mặt sau hoàn toàn trắng xóa, nhưng khi rót một ít linh khí vào lại mơ hồ hiện ra trận pháp.“Có lẽ trận pháp này dùng để ẩn giấu trận pháp phía sau.” Đế Thiếu Cẩm tổng kết: “Cũng không biết vì sao.”Hắn lại hỏi: “Đi xem thử không?”Cái này à…Vân Thiêm Y hơi do dự: “Ngươi thấy sao?”“Ta đi, nàng ở lại.”“Thật ra không đến mức đó đâu.” Vân
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền