Chương 129: Không Ngờ Lại Là Huynh
Dáng người của đại mỹ nhân rất quyến rũ, dáng múa lại tuyệt mỹ, nhưng đây không phải trọng điểm mà Vân Thiêm Y quan sát.Ít nhất nàng sẽ không quan sát trọng điểm này ở trước mặt Đế Thiếu Cẩm.Khụ khụ, tuy bản thân Vân Thiêm Y cũng không biết vì sao mình nhất định phải e ngại Đế Thiếu Cẩm, nhưng bản năng nói cho nàng biết, đừng tỏ vẻ thèm thuồng mỹ nữ ở trước mặt Thú Đế tôn thượng!Tuy rằng nàng đối với nữ giới chỉ có duy nhất một thái độ: Xem thử có thiên phú Kiếm tu không, có, nhận!Mỹ nữ, muốn học kiếm không?Vân Thiêm Y đè xuống nỗi niềm muốn thu nhận đồ đệ, Đế Thiếu Cẩm đã nhìn qua rồi, vị vũ cơ tuyệt thế này không phải tu sĩ.Mà hoàn toàn là một phàm nhân.Chủ yếu nàng muốn quan sát y phục mà vũ cơ và các cầm sư bên cạnh mặc.Đại lục Thần Châu đã trải qua ba trăm triệu năm, tuy các tu sĩ không thay đổi phục sức, nhưng trào lưu của phàm nhân lại thay đổi không ngừng.Thông qua sự biến hóa của y phục có thể phỏng đoán phần nào niên đại mà những người này từng sinh sống.“Chà, có vẻ giống y phục thời kỳ Linh Hào.” Vân Thiêm Y chỉ vào một vị cầm sư: “Ta thấy áo choàng có phần nút bọc ở cổ áo này rất giống.”Đế Thiếu Cẩm làm gì hiểu được, nhưng hắn có quen biết Linh Hào chân nhân, dù sao vị ấy cũng là một thần thú.“Gà Rừng ấy à, lâu rồi ta không gặp ông ta.”“Lần nào gặp nhau ngươi cũng gọi người ta là Gà Rừng hết, sao ông ta chịu gặp ngươi, người ta cũng cần thể diện chứ.”“Nhưng ông ta là Gà Rừng mà, lông đuôi còn đỏ chót kia kìa, Gà Rừng thì là Gà Rừng thôi, có gì mà không nhận.”Đây không phải chuyện thừa nhận hay không, Vân Thiêm Y cũng không thể giải thích cặn kẽ với hắn: “Linh Hào chân nhân còn sống không?”“Sống tốt lắm, chỉ là không biết trốn đâu rồi, lần nào gọi cũng chẳng thấy ông ta đến.”Người ta đâu muốn bị gọi là Gà Rừng đâu.Vân Thiêm Y đi trước vài bước.Nàng nghĩ rằng, tuy không thể dẫn người theo nhưng trộm lấy vài cái nút áo vẫn được, đến khi đó ra ngoài tìm gặp Linh Hào chân nhân, hoặc tu sĩ cùng thời, hỏi thăm tình hình là được.Nếu vị vũ cơ tuyệt thế này thật sự từng tồn tại, ắt sẽ là một nhân vật truyền kỳ chấn động tứ phương trong thời đại đó.Dù sao nàng ta thật sự xinh đẹp tuyệt thế mà.Vân Thiêm Y cảm thấy dung mạo của mình đủ đẹp, tuy rằng nàng vì không thấy mặt mà đã quên đi diện mạo của mình.Nhưng vị này cao hơn một bậc.Cảm giác trên người nàng ta nhất định đã xảy ra những câu chuyện yêu hận tình thù.Hai vị tôn thượng bao gồm Vân Thiêm Y gần đây có hơi trầm mê tiểu thuyết và Đế Thiếu Cẩm lặng lẽ thả hồn theo gió một hồi, cuối cùng Vân Thiêm Y thở dài: “Phải đi thôi.”Có nhìn thêm cũng vô dụng, không có bất kỳ ai trong số những người này sẽ giao tiếp với bọn họ.Vừa rồi lúc nàng giựt lấy nút áo, cầm sư cũng chẳng có phản ứng gì, giống như hoàn toàn không có ai túm cổ áo hắn ta vậy.“Nếu không ra được từ cổng thì chúng ta thoát ra từ mái nhà đi.” Vân Thiêm Y ra hiệu.Trên trần không còn nữ tử bị nhốt, nói không chừng có thể ra ngoài.Có điều, lúc này lầu các không ngăn bọn họ nữa.Vân Thiêm Y vừa nhấc bước đã có thể ra ngoài, khi quay đầu lại, từ bên ngoài nhìn vào nàng không nhìn thấy bất cứ cảnh tượng, cũng không nghe thấy âm thanh gì.Thật là một trải nghiệm kỳ lạ.“Vậy mà từ đầu đến cuối thật sự không kích phát
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền