Chương 71 . Thông Minh
Nơi hẻo lánh.
Lâm Hạ sửng sốt.
Cô thấy Trương Thắng đẩy kính lộ ra một nụ cười nhàn nhạt, trong ánh mắt thành khẩn lại có một chút nóng bỏng.
Cô nghe thấy Trương Thắng dùng giọng nói chân thành đến tận xương tủy nói ra những lời này.
Cô quay đầu nhìn những người khác ở xa.
“Còn những phương tiện truyền thông đột nhiên xuất hiện thì sao?”
“Đó là các phóng viên của phương tiện truyền thông của tôi, họ tương đối thiếu kinh nghiệm nhưng không thể phủ nhận rằng họ có rất nhiều không gian để phát triển, cũng rất tiềm năng...”
Trương Thắng nghiêm túc trả lời.
“Vậy thỏa thuận bản quyền này...”
“Tôi hy vọng “Mùa Hè Năm Ấy” một ngày nào đó có thể đạt đến một độ cao mà nó nên đạt được, tôi chỉ đang làm nóng nó lên...”
“...”
Lâm Hạ nghe trương Thắng nói những lời này thì bỗng nhiên im lặng.
Nhìn vào hợp đồng thỏa thuận bản quyền.
Nhìn hồi lâu.
Lại nhớ tới những chuyện trong buổi ký bán sáng nay.
Mặc dù có hơi thủ đoạn, Lâm Hạ cũng không tính là đặc biệt đồng ý.
Nhưng hắn đã tự giúp mình bằng nhiều cách khác nhau và đã cố gắng hết sức.
Cô ngẩng đầu nghiêm túc nhìn Trương Thắng:
“Cảm ơn!”
“Cậu không thấy phản cảm với những gì tôi làm sao?”
Trương Thắng nhìn Lâm Hạ.
“Trước đây, tôi từng nghĩ đến việc giành chiến thắng bằng chất lượng của “Mùa Hè Năm Ấy”. Đồng thời tôi cũng lo lắng rằng một ngày nào đó lời nói dối cuối cùng sẽ bị vạch trần...”
“Đó không phải là lời nói dối, đó là một lời tiên tri!”
“A?”
“Trong tương lai sẽ có các nhà phê bình tiểu thuyết liên quốc gia, người đứng đầu bộ phận bản quyền điện ảnh và truyền hình quốc gia của NC, khách mời đặc biệt của giải thưởng Kim Tượng của hiệp hội Điện ảnh Quốc tế Listenbourg...”
“Cậu!”
Cô thực sự muốn biết từ biểu hiện của Trương Thắng và thậm chí cả ngôn ngữ cơ thể rất nhỏ của Trương Thắng, nhìn ra Trương Thắng đang nói dối, hoặc đùa giỡn hoặc khoe khoang...
Nhưng cô không thể.
Cô không nhìn ra.
Có lẽ kỹ năng diễn xuất cá nhân của Trương Thắng tốt và chuyên nghiệp đến mức những người bình thường như cô không thể nhận ra được điều gì.
Hoặc có thể...
Hắn đang nói sự thật?
“Bạn học Lâm, trở về đi. Khi đối mặt với giới truyền thông, cậu không cần phải trả lời bất cứ điều gì. Về vấn đề bản quyền và vấn đề Listenbourg, cậu chỉ cần nói rằng cậu không biết gì và không biết chúng tôi. Thậm chí cậu có thể nói, đây chỉ là sự cường điệu hóa, một trò đùa, chẳng liên quan gì cả...”
“Tôi sẽ không nói như vậy...”
Lâm Hạ lắc đầu.
“Cậu có thể nói như vậy! Đương nhiên, im lặng có lẽ sẽ tốt hơn. Dù cậu có nói gì cũng không ảnh hưởng gì cả.”
Trương Thắng nheo mắt nhìn chằm chằm Lâm Hạ.
“Tôi không hiểu...”
“Khi lưu lượng bùng nổ trở về sau, sự thật là gì không còn quan trọng nữa.”
Trương Thắng mỉm cười.
“Hầu hết mọi người trên thế giới này và hầu hết các phương tiện truyền thông đều tương đối nhàm chán. Đồng thời bọn họ giống như những dã thú tham lam, ngửi thấy mùi máu tươi sẽ điên cuồng. Tất nhiên, cơn điên này sẽ không kéo dài lâu và sẽ bị lãng quên nhưng trước khi bị lãng quên, rất nhiều độc giả sẽ đọc thử “Mùa Hè Năm Ấy”, nếu cuốn sách này thực sự thu hút họ, thì...”
“Thì sao?”
Lâm Hạ hỏi lại.
“Nổi gió rồi...”
Trương Thắng nhìn chiếc túi nilon bị gió thổi bay ở phía xa, nhìn nó bay lên từ đường phố, rồi bay lên trời dưới con mắt của các công nhân vệ sinh, đến một khoảng cách không xác
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền