Chương 72 . Ngạc Nhiên
Sau khi Trần Mộng Đình sắp xếp xong mọi chuyện, cô nhìn Trương Thắng:
“Trương Thắng...kế tiếp chúng ta…”
“Việc chúng ta đang làm bây giờ là tuyển chọn nhân tài. Lần này chỉ là một bài kiểm tra đơn giản. Tuy nhiên, hóa ra những người mà em chọn ra đều có thể được sử dụng làm đội ngũ tương lai của công ty chúng ta...”
“Vậy tiếp theo sẽ như thế nào...”
“Tiếp theo, hãy xem trên các diễn đàn lớn họ viết gì. Ai viết bài gì phổ biến, thú vị, bắt mắt, có lượng truy cập thì sinh viên này sẽ được coi là trọng điểm bồi dưỡng của bộ phận tuyên truyền đối ngoại. Bài viết nào viết hàm súc nhưng tư duy nhanh nhẹn, thật sự là không tìm được sơ hở thì có thể thử cho quản lý nội vụ...”
“...”
Trương Thắng nghiêm túc nói.
Trần Mộng Đình lắng nghe từng câu giống như đang nghe một trưởng bối chỉ điểm sai lầm.
“Được rồi, em đi đây.”
“Cậu định làm gì?”
“Em đến căng tin nấu ăn, em vẫn đang làm việc bán thời gian.”
“Trương Thắng, nói cho tôi biết, trong số những người này, ngay từ đầu cậu đã để ý đến họ phải không? Mỗi lần ăn cơm, tôi đều thấy cậu quan sát mỗi người... Hội nghị “Nạp Tân” của hội sinh viên là chỗ cậu xác nhận xem họ có đạt tới kỳ vọng của cậu hay không, sau đó cậu tiếp tục sàng lọc từng lớp...”
“Đàn chị à, chị có biết lúc đầu em tới tìm chị là vì sao không?”
“Vì sao?”
“Chị rất thông minh, đồng thời cũng rất nhạy bén. Em rất thích nói chuyện với những người thông minh vừa nhắc đã hiểu...”
“...”
Dưới ánh mặt trời buổi trưa.
Trần Mộng Đình nhìn bóng dáng Trương Thắng rời đi.
Sau khi chứng thực được một điều gì đó, lòng cô nổi lên sóng lớn.
Sau đó, cô phát hiện toàn thân Trương Thắng tắm trong ánh sáng mặt trời, vàng rực rỡ đến mức khó mở mắt...
Ngày 5 tháng 9.
Ngày thứ hai của buổi ký tặng sách.
Lâm Hạ nhận ra cuốn sách của mình dường như rất nổi tiếng.
Vào ngày hôm đó, nhà sách Tân Hoa đã bán được hơn ba nghìn cuốn.
Hơn ba nghìn cuốn sách được coi là bình thường đối với Kiều Hồng Anh và những người khác nhưng đối với một người mới mà nói thì đó là một điều rất sốc.
Chị Dương của nhà xuất bản Khải Minh Tinh vô cùng kích động mở bình luận trên mạng.
Trên diễn đàn văn học thanh niên có rất nhiều bài viết nóng hổi về cô, trong đó bắt mắt nhất là tiêu đề của một bài có hơn một nghìn lượt trả lời: Sốc! Quyển sách này lại chấn động quốc tế!”.
Lâm Hạ nhìn bài viết này.
Cư dân mạng đăng bài này tên là “Nam Cung Nam”, hắn là một tài khoản nhỏ vừa đăng ký không bao lâu.
Cô vô thức mở bài viết ra.
Trong bài viết có một số hình ảnh của cô...
Nhìn những bức ảnh quen thuộc, cô sững sờ.
Một số bức ảnh được chụp trong buổi ký tặng tại chỗ, không biết ai đã chụp, một số bức là do cô đưa cho Trương Thắng.
“Bạn học Lâm, cậu có thể cho tôi một vài bức ảnh của cậu được không? Mấy tấm nào đẹp đẹp ấy!”
“Hả?”
“Tôi sẽ chọn một ít. Nếu cậu tin tôi, hãy đưa cho tôi!”
“...”
Dưới bức ảnh là một bài viết.
Bài viết không đề cập đến bất kỳ địa danh cụ thể nào như “Listenbourg” nhưng nó giới thiệu một chuyên gia có thẩm quyền về bản quyền tên là Tom rất sinh động. Vâng, hắn thực sự là một chuyên gia có thẩm quyền. Tóm lại đó là một danh sách các danh từ quốc tế dài nhìn không rõ nhưng vừa nhìn đã cảm thấy rất lợi hại. Sau đó hắn vô tình thấy
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền