Chương 1008 : Mùa hoa rơi ở Kiến Nghiệp
Khoảng một giờ sáng, Trần Triệu Quân và Tiêu Hoành Vĩ rốt cuộc đến Kiến Nghiệp, hai người cha vào cửa kèm theo hơi lạnh ban đêm.
Đương nhiên, biểu cảm trên mặt họ càng lạnh lùng hơn, Trần Hán Thăng đứng lên kêu một tiếng "Cha", nhưng không ai đáp lại hắn.
“Tiểu Ngư Nhi đâu?”
Tiêu Hoành Vĩ thay giày xong hỏi Lữ Ngọc Thanh ở trong phòng khách.
“Ở phòng ngủ, có lẽ đã ngủ với Thi Thi.”
Lữ Ngọc Thanh vừa nói vừa cùng chồng đi hướng phòng ngủ, trong toàn bộ quá trình Tiêu Hoành Vĩ không thèm nhìn Trần Hán Thăng cái nào.
Cạch!
Hai vợ chồng Lão Tiêu đi vào phòng ngủ, còn thuận tay khóa cửa.
Trong phòng khách còn lại gia đình Trần Hán Thăng, còn có Trần Lam và Vương Tử Bác theo phe Trần. Mấy người ngó nhau, ai đều cảm thụ được sự xa cách rõ rệt từ cục trưởng Tiêu.
“Ài.”
Trần Triệu Quân lắc đầu, chậm rãi đi đến sofa ngồi xuống, Trần Hán Thăng ân cần rót ly nước nóng đưa qua:
"Cha, vất vả."
“Không sợ vất vả.” Lão Trần nhận lấy ly nước, thở dài nói: “Chỉ sợ sự tình không giải quyết được.”
Lương Mỹ Quyên cũng trừng mắt với con trai, Trần Hán Thăng ngượng ngùng cúi đầu. Nhưng Lão Trần rất có cái nhìn đại cục, sẽ không chỉ trích Trần Hán Thăng vào lúc thế này, việc khẩn cấp trước mắt là cố gắng nhanh chóng chỉnh sửa lại vấn đề.
“Trên đường tới đây cha và Lão Tiêu ít giao lưu, nhưng dường như ông ấy không quá ngạc nhiên.”
Trần Triệu Quân nói:
“Cha cẩn thận suy nghĩ một lúc, cái gọi là 'Biết con gái không ai bằng cha', Tiểu Ngư Nhi quyết định như vậy chắc không ra ngoài dự đoán của ông ấy.”
“Nhưng mà . . .”
Lương Mỹ Quyên vội vàng nói:
"Tiểu Ngư Nhi định mang theo bé cưng ra nước ngoài!”
“Ưm . . .”
Trần Triệu Quân trầm ngâm nửa ngày, đột nhiên nhìn về hướng Trần Hán Thăng: "
Có khi nào nếu không khuyên được Tiểu Ngư Nhi thì có thể đổi thành giữ Bé Tiểu Ngư Nhi ở lại trong nước không?”
"Bé Tiểu Ngư Nhi ở lại trong nước?"
Trần Hán Thăng suýt chút bị dọa vã mồ hôi lạnh, còn tưởng đầu Lão Trần nhìn thấu mưu tính của mình, về sau mới phản ứng lại, ý của ta chỉ là đơn thuần giữ lại Trần Tử Khâm.
“Cái này hơi khó.”
Trần Hán Thăng tỉnh táo liền phủ định ý tưởng này:
“Tiêu Dung Ngư vốn muốn mang theo con gái rời đi Kiến Nghiệp, nếu không thấy được con thì sao chịu lên máy bay.”
“Cũng đúng.”
Trần Triệu Quân chỉ thuận miệng đề nghị, ông đổi sang phương án ứng đối khác.
Nhưng trái tim của Trần Hán Thăng thì đập rất nhanh, thật ra Lão Trần vừa rồi đã chạm đến rất gần kế hoạch của hắn, chỉ cách một lớp cửa sổ giấy mỏng.
Chẳng qua nội dung của kế hoạch đó quá mức kinh thế hãi tục, Lão Trần làm người rộng rãi hiền từ tuyệt đối sẽ không suy đoán theo chiều hướng kia.
"Vậy chỉ có thể tạm như vậy.”
Qua một lúc, Lão Trần khẽ thở dài:
“Tạm thời chiều ý Tiểu Ngư Nhi ra nước ngoài, sau đó tìm cách khuyên con bé trở về.”
Kết hôn nhiều năm như vậy, Trần Triệu Quân luôn là trụ cột trong lòng Lương Mỹ Quyên, dù sự tình nguy hiểm, gấp gáp cỡ nào, miễn là Lão Trần chưa làm ra quyết đoán thì Lương Mỹ Quyên luôn cảm thấy còn hy vọng.
Bây giờ chồng bà cũng không có cách nào, Lương Mỹ Quyên thoáng chốc mất hết sức lực, khổ sở nói:
“Vậy có phải là về sau . . . không được gặp Bé Tiểu Ngư Nhi của nhà chúng ta rồi không?”
“Bà đừng khóc.”
Lão Trần thương vợ, lau nước mắt cho vợ:
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền