Chương 1009 : Hai cái áo bông giống hệt nhau
“Mùa hoa rơi ở Kiến Nghiệp, tìm mình về?”
Tiểu Ngư Nhi về bản chất là một cô gái lãng mạn, dù sắp rời xa nhưng khi nghe thấy những lời này thì cô vẫn mềm lòng.
"Mẹ."
Tiêu Dung Ngư giao con gái đang ngủ cho Lữ Ngọc Thanh:
“Tiểu Trần kêu con xuống dưới đi dạo.”
“À.”
Lữ Ngọc Thanh không quá để ý chuyện này, gần đây bà băn khoăn một vấn đề khác.
"Tiểu Ngư Nhi!"
Lữ Ngọc Thanh một bên đi theo đến thang máy, một bên nói:
“Mẹ suy nghĩ đã lâu, hay là mẹ đi Mỹ với con, nếu không thì trong lòng cứ luôn băn khoăn.”
“Sao mẹ vẫn cứ rối rắm thế.”
Tiêu Dung Ngư quay đầu:
"Chúng ta đã bàn rồi mà, bà nội Tử Khâm cùng đi nước Mỹ.”
“Nhưng mẹ đã về hưu, ở trong nước cũng không có chuyện làm.”
Lữ Ngọc Thanh nói:
“Hơn nữa mẹ và cha của con có cảm giác dường như Trần Hán Thăng cố ý đẩy Lương Mỹ Quyên qua, không lẽ thằng đó có âm mưu gì?”
“Mẹ suy nghĩ nhiều quá rồi!”
Tiêu Dung Ngư bất đắc dĩ lắc đầu, biểu hiện tối hôm đó của Trần Hán Thăng đúng là hơi khác thường, nhưng có lẽ chỉ là do mệt mỏi hoặc là chán nản.
Còn về "
Âm mưu quỷ kế
", mục đích của hắn là gì?
"
Hay là . . . "
Lữ Ngọc Thanh lùi một bước:
“Mẹ và Lương Mỹ Quyên cùng đi Mỹ.”
“Không cần đâu!”
Khi thang máy chậm rãi dâng lên, Tiêu Dung Ngư vươn tay vén tóc của mẹ ra sau, nói đùa:
“Phó cục trưởng Lữ, một năm nay ngài đã cực khổ lắm rồi, vừa lúc thừa dịp trong khoảng thời gian này tạm nghỉ một lúc, tiếp đó về quê một chuyến, thăm họ hàng và chăm sóc cục trưởng Tiêu.”
Trước khi Lữ Ngọc Thanh về hưu là phó cục trưởng của nhà máy cung cấp điện, Tiểu Ngư Nhi gọi ra xưng hô này là muốn làm sống động không khí.
Ting!
Chốc lát sau thang máy đã đến, Tiêu Dung Ngư vào trong thùng thang máy, nghiêng đầu, giơ hai ngón tay với Lữ Ngọc Thanh:
“Con đi đây, bye.”
“Con nhóc này, làm mẹ rồi mà còn lanh chanh lóc chóc.”
Thang máy hạ xuống, Lữ Ngọc Thanh đứng ở trên hành lang, yêu thương thở dài.
Khi Tiêu Dung Ngư ra khỏi nhà thì mặc áo khoác gió có mũ hiệu Nike màu hồng, đi giày thể thao màu trắng, đuôi ngựa cột cao hoạt bát đung đưa sau lưng, lúm đồng tiền ngọt ngào tràn đầy cảm giác thanh xuân, nhưng ai ngờ thiếu nữ xinh đẹp này đã làm mẹ.
Đôi khi Lữ Ngọc Thanh sẽ hoảng hốt nghĩ con gái còn học cấp 3, mãi khi Bé Tiểu Ngư Nhi nằm trong nôi tỉnh ngủ khóc ré lên, nhắc nhở bà rằng: phó cục trưởng Lữ đã làm bà ngoại rồi!
“Mình lại đi làm thủ tục chứng thị thực vậy.”
Lữ Ngọc Thanh vào nhà dỗ cháu gái, lòng thầm tính toán.
Tuy Trần Hán Thăng và Tiêu Dung Ngư đều cảm thấy không cần thiết hai bà mẹ đều đi theo, Lương Mỹ Quyên cũng rất đáng tin, nhưng Lữ Ngọc Thanh cứ cảm thấy cần chuẩn bị sẵn sàng.
Lỡ như bên Mỹ xảy ra chuyện gì, hoặc là bà nhớ con gái và cháu gái thì có thể trực tiếp bay qua.
·····
Tiêu Dung Ngư đi tới dưới lầu, thuận tay đội mũ lưỡi trai, Trần Hán Thăng đứng gần đó vẫy tay.
Kiến Nghiệp tháng bốn nhiệt độ rất thoải mái, Trần Hán Thăng cũng mặc áo khoác gió rộng, ngồi trên ghế ở khu dân cư, cúi đầu chơi di động.
Hai người sánh bước bên nhau, về ngoại hình rất giống cặp đôi sinh viên hợp mốt, không ai đoán được một người có số tài sản mấy tỷ, chủ tịch hội đồng quản trị của điện tử Quả Xác, một người
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền