Chương 1011 : Đổi!
Ăn cơm chiều ở chỗ Thẩm Ấu Sở xong Trần Hán Thăng đưa cha mẹ về đến khu dân cư Thiên Cảnh Sơn, bởi vì Lương Mỹ Quyên còn phải sửa sang hành lý.
Bình thường Trần Hán Thăng cũng nên về ký túc xá đóng gói đồ đạc, nhưng hắn không làm như vậy, trực tiếp đi chung cư ven sông.
Tiêu Hoành Vĩ mở cửa nhíu mày hỏi:
“Cậu tới đây làm cái gì?"
"Cha.
"
Trần Hán Thăng trước tiên lên tiếng chào hỏi, tiếp đó thành khẩn giải thích:
“Con định đêm nay ngủ cùng Trần Tử Khâm, lần sau gặp lại con gái không biết đã là bao nhiêu năm.”
"
Cái gì?
"
Lão Tiêu muốn từ chối, nhưng trong một chốc không có lý do nào, xét cho cùng Trần Hán Thăng và Trần Tử Khâm là cha và con gái ruột.
Thừa dịp thời gian này, Trần Hán Thăng đã thay dép trực tiếp đi hướng phòng ngủ.
“Sao vậy?”
Nghe thấy động tĩnh bên ngoài, Lữ Ngọc Thanh và Tiêu Dung Ngư đều đi ra.
Từ khi biết Tiểu Ngư Nhi muốn đi nước Mỹ, buổi tối Lữ Ngọc Thanh đều ngủ cùng con gái.
Tiểu Ngư Nhi không chỉ là mẹ của Trần Tử Khâm, cô cũng là con gái của người khác.
"
Trần Hán Thăng nói đêm nay muốn ngủ với em bé.”
Tiêu Hoành Vĩ giao quyền quyết định cho Tiêu Dung Ngư.
Tiêu Dung Ngư nhìn về hướng Trần Hán Thăng, Trần Hán Thăng thản nhiên đối diện, một lúc sau Tiểu Ngư Nhi nhẹ giọng nói:
"Con gái nửa đêm tỉnh phải thay tã, đôi khi sẽ phải pha sữa.”
“Anh thay tả, anh cho con bú!”
Trần Hán Thăng dứt khoát nói.
Tiêu Dung Ngư vẫn không đồng ý.
"
Cuối cùng một đêm . . .
"
Trong giọng nói của Trần Hán Thăng kèm theo chút năn nỉ.
“Ài.”
Tiêu Hoành Vĩ và Lữ Ngọc Thanh cùng thở dài. Trần Hán Thăng vốn có thể ngang nhiên ngủ trong phòng ngủ chính, tay trái là Tiểu Ngư Nhi xinh đẹp ngọt ngào, tay phải là Trần Tử Khâm thông minh đáng yêu, một gia đình ấm áp biết bao.
Cố tình hắn muốn quậy, bây giờ ra vẻ tội nghiệp, không ai thèm đồng tình!
“Vậy anh ôm đi đi."
Cuối cùng, Tiêu Dung Ngư vẫn là đồng ý.
Vẫn câu cũ, Trần Hán Thăng dù gì là cha của Bé Tiểu Ngư Nhi.
Hai vợ chồng Lão Tiêu không ngăn trở, Trần Hán Thăng ôm lấy Trần Tử Khâm ngủ say, đứng trước cửa phòng ngủ dành cho khách chào bọn họ:
“Cha mẹ, con và bé ngủ trước.”
Không ai trả lời, Trần Hán Thăng cũng căn bản không quan tâm.
Đêm nay ‘phe Tiểu Ngư’ cơ hồ đều mất ngủ, Lữ Ngọc Thanh và Tiêu Dung Ngư nửa đêm nghe tiếng Trần Hán Thăng thay tã cho Trần Tử Khâm.
Dường như Bé Tiểu Ngư Nhi rất vui khi ở cùng cha, mấy lần bị chọc cười lớn, tiếng trẻ con vang vọng trong nhà.
Lữ Ngọc Thanh nghe thấy, không kiềm được nói: "Ngủ đi, Trần Hán Thăng rất biết cách chăm con.”
“Dạ.”
Tiêu Dung Ngư khẽ dạ, nhưng nhắm mắt mà không thấy buồn ngủ, cô nghiêng người nhìn cửa sổ, lại là ánh trăng chiếu sáng.
. . .
Sáng sớm ngày mười hai tháng bốn, sau khi Trần Hán Thăng thức dậy, lặng lẽ mặc chiếc áo bông màu đỏ cho Trần Tử Khâm.
Bắt đầu từ buổi sáng, người bên chung cư ven sông dần nhiều hơn, chẳng những Lão Trần và Lương Mỹ Quyên đi, còn có Trần Lam, Vương Tử Bác và Biên Thi Thi, giáo sư già Tôn Bích Dư, Nhiếp Tiểu Vũ. Lúc sắp đến giữa trưa, ngay cả Cao Văn và Dịch Na cũng tranh thủ chạy tới.
Mọi người đều biết nguyên nhân Tiêu Dung Ngư rời đi, nhưng lúc này không ai nhắc tới làm gì, mọi người mắt đỏ hoe từ biệt Tiêu Dung Ngư.
Trần Hán Thăng luôn ôm con gái không buông phút nào,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền