ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ta Thật Không Muốn Trọng Sinh A

Chương 1012. Vượt qua vực sâu là tương lai!

Chương 1012 : Vượt qua vực sâu là tương lai!

Em bé có mắt hoa đào tức là không phải chị gái Trần Tử Khâm, mà là em gái Trần Tử Bội.

Tức là, Trần Hán Thăng đổi con!

Người phát hiện chuyện này sớm nhất kỳ thực là Đông Nhi, cô ấy nghe sai khiến của Trần Hán Thăng xuống lầu mua hoa, kết quả mua hoa về nhưng không thấy người đâu.

“Anh Tiểu Trần!”

Đông Nhi trực tiếp gọi điện thoại cho Trần Hán Thăng:

“Sao anh không ở nhà? Anh đã ôm Tử Bội đi phải không?”

"Đúng vậy."

Trần Hán Thăng đang ở trên xe bình tĩnh nói:

“Anh ôm Tử Bội xuống lầu phơi nắng, Tử Khâm ngủ nên không đánh thức con bé.”

“À.”

Đông Nhi không có hoài nghi, một là vì giải thích này hợp lý, không thể vì phơi nắng mà cố ý đánh thức em bé đang ngủ. Thứ hai là dù Đông Nhi nghĩ nát óc cũng tuyệt đối không nghĩ ra kế hoạch của Trần Hán Thăng.

Vậy nên Đông Nhi tốt bụng nhắc nhở một câu:

“Anh cố gắng nhanh chóng đổi lại nhé, vì chạng vạng chị Ấu Sở và chị Lâm Ngữ sẽ về nhà.”

“Biết rồi.”

Trước khi cúp máy Trần Hán Thăng cố ý nói:

“Hoa kêu cô mua nhớ cắm vào bình đưa cho Thẩm Ấu Sở.

"

“Vâng!”

Đông Nhi cười đồng ý, cô ấy cho rằng đây là anh Tiểu Trần muốn bày tỏ tình yêu với chị Ấu Sở, cô ấy đương nhiên không biết kỳ thực là để xin lỗi.

"

Vất vả Đông Nhi.

"

Trần Hán Thăng cúp máy, nhìn cây cối trên đường cao tốc không ngừng thụt lùi, lặng yên.

Bên Kiến Nghiệp chắc chắn sẽ bị lộ trước, nhưng lúc ấy máy bay đã cất cánh.

Đàm Anh đang chơi với Trần Tử Bội, lần đầu cô ấy gặp con gái nhỏ của ông chủ, không ngờ ngơ ngác đáng yêu như vậy.

Đàm Anh sờ khuôn mặt mập của Trần Tử Bội, bé con không biết tránh né, chỉ chớp chớp mắt nhìn cô ấy chằm chằm.

“Đàm Anh, trước đến giờ chưa đề cập chuyện này với cô.”

Trần Hán Thăng đột nhiên hỏi:

“Cô có cảm thấy tôi sai nhiều không?”

Đàm Anh ngây ra một lúc, lập tức chuyển động tư duy theo kịp tiết tấu của ông chủ lớn.

Đàm Anh là người biết tất cả kế hoạch, Trần Hán Thăng luôn vâng theo tín điều "

Dùng người thì không nghi ngờ người, nghi người thì không dùng người”, nên từ lúc bắt đầu lên ý tưởng đến kết quả về sau hắn gần như không giấu giếm cấp dưới này.

Nhưng câu hỏi này rất khó trả lời, nói câu công bằng thì chắc chắn ông chủ lớn có lỗi, chính hắn cũng biết, nên mới hỏi “tôi sai nhiều không”, chứ không hỏi “tôi làm vậy có sai không”.

Nhưng sao Đàm Anh có thể trực tiếp vạch ra, đổi lại là Nhiếp Tiểu Vũ thì nói được, nhưng Đàm Anh biết chính mình không thể làm như vậy.

“Tôi từng đọc một câu rằng, khi bạn nhìn chăm chú vực sâu thì vực sâu cũng đang nhìn bạn.”

Đàm Anh suy nghĩ một hồi rồi trả lời: "Cho nên chúng ta càng là rối rắm về vực sâu thì càng dễ bị nó cuốn lấy, chẳng bằng cứ nhẹ nhàng ra trận y theo kế hoạch, nhanh chóng bước qua vực sâu này, có lẽ đằng trước là tương lai mình mong đợi.”

Đàm Anh nói chuyện rất có trình độ, thoạt nhìn cô ấy không trả lời trực tiếp nhưng đã biểu đạt rõ ý tứ.

Vực sâu tương đương với đổi con, nếu ông chủ lớn cứ rối rắm ảnh hưởng gây ra từ việc đổi con rất có thể rơi vào lo đầu không lo đuôi được, cách tốt nhất là cố gắng nhanh chóng giải quyết chuyện này, có lẽ về sau sẽ vẹn cả đôi đường.

Trong quá trình này, tài xế giống như một pho tượng đá, ngay cả hô hấp

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip