ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ta Thật Không Muốn Trọng Sinh A

Chương 1013. Đánh cờ tâm lý rung động mạnh

Chương 1013 : Đánh cờ tâm lý rung động mạnh

Tuy năm ngoái Trần Hán Thăng đã mua máy bay tư nhân, nhưng đây là lần đầu Tiểu Ngư Nhi và Lương thái hậu bước lên.

Đặc biệt là Lương Mỹ Quyên, lần đầu bà ngồi máy bay, bởi vì bình thường bà chỉ qua lại giữa ‘Cảng Thành – Kiến Nghiệp’, đi xe hơi tiện hơn.

Nhưng máy bay tư nhân đúng là khác, dù là cửa kiểm tra VIP cũng rất cao sang, chẳng những có nhân viên phục vụ máy bay xách vali giúp, Uông Minh Xuân còn cố ý nói:

“Dì, giám đốc Tiêu, làm phiền hai người đưa giấy tờ cá nhân cho con, con đăng ký giúp mọi người, như vậy nhanh hơn.

"

Đối với người bình thường thì tiếp viên hàng không mặc đồng phục màu trắng xanh tương đương với tiếp tân của khách sạn.

Vào khách sạn, tiếp tân đòi đăng ký giấy căn cước là thủ tục rất bình thường.

Nên lúc Uông Minh Xuân đòi lấy giấy tờ thì mọi người đều đưa qua.

"

Đây là của tôi.”

Tiêu Dung Ngư đưa passport của mình, lại hỏi:

“Còn có một em bé hơn sáu tháng tuổi, nhưng bé đã lên máy bay, các người có lấy không?”

“Lấy chứ.”

Uông Minh Xuân khẳng định gật đầu:

"Bởi vì còn phải bổ sung thủ tục.”

“Được rồi.”

Tiêu Dung Ngư lại đưa giấy tờ của Trần Tử Khâm qua.

Nhìn thấy quyển sổ này, mắt Đàm Anh lóe tia sáng.

Giải quyết xong thủ tục tương quan, Uông Minh Xuân không trả lại tư liệu cá nhân của những người này, dịu dàng giải thích:

“Các vị hành khách kính mến, tôi đề nghị tạm thời để tôi bảo quản những giấy tờ này, bởi vì đến Mỹ hay ngừng giữa đường thì máy bay tư nhân có rất nhiều thủ tục cần đăng ký, đợi khi ra sân bay tôi sẽ trả lại đầy đủ cho được không?”

Tiêu Dung Ngư hơi do dự:

“Vậy à.”

“Giấy tờ của chúng tôi cũng đưa rồi.”

Đàm Anh ở bên cạnh nói:

“Cô Uông là tiếp viên trưởng của chuyến bay, cô ấy và chúng ta cùng nhau đi nước Mỹ, không cần lo lắng."

"Vậy làm phiền cô.”

Cuối cùng Tiêu Dung Ngư vẫn là đồng ý, bởi vì đồng phục tiếp viên hàng không của Uông Minh Xuân rất dễ lấy niềm tin, thứ hai là khuyên bảo của Đàm Anh cũng rất có hiệu quả.

Thứ ba là Tiểu Ngư Nhi hoàn toàn không hay biết gì, nên chẳng hề phòng bị.

Rõ ràng, những tư liệu thân phận này cuối cùng đều sẽ rơi vào tay Đàm Anh, đây cũng là một phần của kế hoạch.

Nếu dùng một câu trong phim Đội bóng thiếu lâm để hình dung thì là: giấy phép, ban tổ chức, trọng tài, cầu thủ đều là người của tôi, mấy người lấy cái gì đấu với tôi?

Trưởng hàng không, tiếp viên hàng không, cơ trưởng, trợ lý, ngay cả máy bay đều là của Trần Hán Thăng, hắn đã từng bước sắp xếp thúc đẩy tất cả kế hoạch.

······

Cửa kiểm tra cách sân bay không xa, bước lên cầu thang lên máy bay, sự xa hoa của Gulfstream G550 bày ra trước mặt Tiêu Dung Ngư, Lương Mỹ Quyên và dì Lâm.

“Đây là máy bay hai chục triệu sao?”

Lương Mỹ Quyên quan sát xung quanh, có phòng bếp, buồng vệ sinh, quầy bar đủ hết, mé trong cùng còn có một phòng nghỉ.

"

Bao nhiêu tiền?

"

Uông Minh Xuân tưởng đâu mình nghe lầm, rõ ràng là hai trăm triệu mà sao biến thành hai chục triệu.

“Thì hai chục triệu.”

Lương thái hậu nói: "

Trần Hán Thăng nói cho tôi, cô không biết sao?"

"Đúng rồi, hai chục triệu, tôi mới nhớ ra.”

Uông Minh Xuân cười nói, đây là mẹ của chủ tịch Trần, bà nói bao nhiêu tiền đó là bao nhiêu tiền, nói 2000 tệ cũng được.

Nhưng Tiêu Dung Ngư biết rõ hai chục triệu còn không đủ mua cái động

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip