Chương 1016 : Sữa mẹ
Đông Nhi mở cửa chống trộm ra thì nhìn thấy ở bên ngoài có hai bóng người quen thuộc, đó chính là Tiêu Hoành Vĩ cùng Lữ Ngọc Thanh.
"Bảo bối, đúng thật là cháu rồi, sao cháu lại không ở cùng mẹ mình…"
Lữ Ngọc Thanh từ phía sau đến gần, phát hiện cháu gái mình đang nằm trong lòng Trần Triệu Quân thì vội vã ôm lấy.
"Lão Trần, đã xảy ra chuyện gì?"
Tiêu Hoành Vĩ hoàn toàn không rõ ràng tình huống thế nào, mơ hồ hỏi Trần Triệu Quân.
Vừa nãy, khi nói chuyện ở trong điện thoại Trần Triệu Quân không nói rõ gì hết, chỉ nói là mang thức ăn dặm cho cháu đến, còn nói cái gì mà Bé Tiểu Ngư Nhi cũng ở chỗ này.
Trần Tử Khâm không phải theo cha mẹ mình lên máy bay rồi sao?
Bọn họ cũng thử liên hệ với Tiêu Dung Ngư, Trần Hán Thăng nhưng kết quả đều như nhau, cả hai người không ai bắt máy, nhưng bởi vì nói đến đứa nhỏ nên ông bà không dám bất cẩn chút nào, vì vậy họ đã lái xe đến đây theo địa chỉ.
Kết quả, Trần Tử Khâm thật sự ở Kiến Nghiệp.
Cái cảm giác này giống như một giấc mơ, thời điểm Lữ Ngọc Thanh ôm đứa bé còn cố ý lắc đầu mấy lần.
Bé Tiểu Ngư Nhi nhìn thấy bà ngoại quen thuộc thì vui mừng, đôi tay mũm mĩm vuốt ve tai của Lữ Ngọc Thanh.
Ông ngoại Tiêu Hoành Vĩ lau những mẩu vụn ở khóe miệng của đứa bé mà vừa nãy ông vô tình quệt vào khi cho đứa bé ăn.
"Ngồi xuống trước đi."
Trần Triệu Quân chỉ vào sô pha và nói.
"Lão Trần, đây là nơi nào?"
Lữ Ngọc Thanh nhìn chung quanh một chút, căn phòng này có diện tích rất lớn, trang trí cũng rất tinh xảo, có điều trong phòng khách đều là người xa lạ.
Một cụ bà hơn 70 tuổi, khuôn mặt dãi dầu sương gió, cổ tay gầy guộc chống nạng cho thấy bà đã phải chịu nhiều vất vả khi còn trẻ.
Nếu đổi lại là Lữ Ngọc Thanh và Lương Mỹ Quyên, thì đến tuổi này xem ra cũng sẽ khá phúc hậu.
Còn có một cô gái mới ngoài hai mươi tuổi, dáng người không cao, hơi mập, ngoại hình chỉ có thể gọi là bình thường.
Lữ Ngọc Thanh khi còn trẻ là một phụ nữ xinh đẹp, con gái lại càng xinh đẹp nên ngưỡng thẩm mỹ của bà rất cao, theo phép lịch sự để đánh giá thì bí thư Hồ chỉ có thể ở mức "trung bình".
Lữ Ngọc Thanh cũng chú ý tới ánh mắt của cô gái này rất hung hãn, thậm chí cảm giác được mình bị nhìn chằm chằm.
Ngoài ra còn có hai cô gái nhỏ, cô bé quàng khăn đỏ trông vô cùng dễ thương đáng yêu, nhưng trong đôi mắt to đen láy như trái nho cũng không che dấu vẻ đề phòng.
Lữ Ngọc Thanh rất ngạc nhiên, bà vốn không quen những người này.
“Đây là nhà của Thẩm Ấu Sở”
Trần Triệu Quân trầm giọng nói.
“Cái gì?”
Lữ Ngọc Thanh sửng sốt một chút, bà đương nhiên biết Thẩm Ấu Sở là ai.
Giống như trong mắt Hồ Lâm Ngữ, Tiêu Dung Ngư là kẻ thứ ba, thì trong mắt Lữ Ngọc Thanh, Thẩm Ấu Sở mới chính là kẻ thứ ba.
Vào khoảng thời gian trước đó, Trần Hán Thăng và Tiêu Dung Ngư vốn đã bàn về chuyện hôn nhân nhưng lại đột ngột chia tay, mặc dù Lữ Ngọc Thanh cảm thấy rằng Trần Hán Thăng phải chịu trách nhiệm chính, nhưng Thẩm Ấu Sở đó thật sự vô tội sao?
"Khó trách ánh mắt của bọn họ không mấy thiện cảm..."
Lữ Ngọc Thanh rốt cục hiểu ra, sắc mặt lạnh xuống rồi quay đầu hỏi Trần Triệu Quân:
"Tại sao Bé Tiểu Ngư Nhi nhà chúng tôi lại ở đây?"
"Lão Tiêu, lão Lữ, từ từ nghe
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền